Khoảng hơn 10 ngày sau thì những bóng mờ ảo đó mới lại xuất hiện tiếp, nhưng lần này nó rõ ràng hơn. Ừm, trông có vẻ rất giống với cô bé đã từng thấy trong bệnh viện lúc trước. Cô bé lần này hình như đang ôm thứ gì đó trong người, nhưng mà xa quá không thấy rõ được.
Ngày 27 tháng 09, khoảng hơn 10 giờ tối thì bắt đầu có những giọt mưa rơi tí tách trên mái hiên. Dạo gần đây mưa nhiều quá đồ phơi không khô hẳn, haizz. Trong lúc tôi đang loay hoay với đống đồ mà mẹ gửi đến thì cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi đến. Tôi nhìn phía đó, à tôi quên đóng cửa sổ mất rồi. Tôi đi lại định đóng cửa thì thấy cảnh tượng không thể tin được, nó vô lý đến nỗi tôi tưởng mình đang mơ.
Đó là một con gấu bông nhỏ đang chạy dưới mưa! Lúc ấy thật sự tôi nghĩ mắt mình có vấn đề hay do làm việc quá độ nên hóa khùng rồi. Thứ đó cứ chạy ở dưới các tòa nhà hình như nó đang tìm kiếm gì đó. Khi ấy tôi có lấy điện thoại ra chụp lại cảnh tượng ấy, nhưng khi chụp xong thì trong tấm ảnh con gấu bông đấy đang nhìn thẳng vào camera của tôi. Nó phát hiện tôi chụp lén rồi ư!?
Ngày 04 tháng 10, tuần này công ty mới tuyển được hai thực tập sinh, để người mới có thể hòa nhập với mọi người thì sếp đã ra quyết định mời mọi người đi ăn. Đó là cửa hàng thịt nướng khá nổi tiếng gần công ty.
Mọi người hòa hợp rất nhanh chẳng mấy chốc mà mặt ai cũng bắt đầu đỏ ửng, họ say thật rồi. Lúc ấy chắc còn vài người còn tỉnh táo trong đó có tôi. Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ nhìn hai đồng nghiệp của mình đang ép hai thực tập sinh đó uống.
"Này Thư cậu ở đây với mọi người nhé, tôi đi vệ sinh một lát." Tôi nói nhỏ với Thư đồng nghiệp kiêm bạn học cấp 3 của mình.
Tầm 10 phút sau, tôi đi vệ sinh xong đang trên đường quay lại phòng ăn của công ty mình thấy có một gia đình ba người vừa bước vào cửa hàng. Thứ mà tôi để ý không phải là cặp vợ chồng trong sang trọng hay gì khác mà là con gấu bông mà con gái của họ đang ôm trong lòng. Nó thật sự rất giống với cái con đã thấy vào tuần trước ở dưới mưa.
Thứ khiến tôi rùng mình hơn là ánh mắt của nó luôn hướng về phía tôi, cảm giác rất khó chịu như có ai đang thập thò theo dõi mình vậy. Lúc đó trong đầu chỉ nghĩ tại sao nó lại ở đây? Tại sao nó cứ như có linh hồn vậy cứ chằm chằm nhìn tôi? Những câu hỏi như vậy cứ quẩn quay trong đầu mà không để ý đến bản thân đã đến cánh cửa của phòng ăn của công ty mình đặt.
Ngày 05 tháng 10, hiếm khi đêm nay không đổ mưa. Thành phố trở lại dáng vẻ nhộn nhịp vốn có lúc trước. Đêm hôm đó đầy sao thiêu dệt ra tấm vải lung linh phủ khắp nẻo đường. Tôi vừa làm xong công việc của mình, cơ thể đau nhức chắc phải đi ngủ sớm rồi.
Vừa nằm xuống không lâu thì đã chìm trong cõi mộng rồi. Tôi là một người khi ngủ thường hay mơ nhưng khi bắt đầu đi làm thì không thấy nữa. Nhưng vậy mà hôm nay lại nằm mơ, chắc là do vừa làm xong việc cơ thể thả lỏng nên mới thế.
Trong mơ tôi thấy có một cánh đồng đầy hoa hương thơm ngào ngạt, những con ong thi nhau hút mật, những chú bướm đang nhảy múa dưới bầu trời ấm áp, khung cảnh ấy yên bình làm sao.
Nhưng đột nhiên khung cảnh thay đổi, trái ngược hoàn toàn với vừa rồi. Giờ là một cánh đồng chìm trong biển lửa, dù không có ảnh hưởng đến tôi nhưng tại sao tôi lại thấy đau thế này.
Ngày 06 tháng 10, tôi bật dậy không khỏi bàng hoàng với cảnh tượng mình đã thấy, khắp nơi đều là lửa không thể thoát nổi, không thể thoát nổi. Khoảng một lúc sau tôi mới bình tĩnh được, rồi sửa soạn chuẩn bị cho tuần làm tiếp theo. Do giấc mơ đêm qua mà lúc làm khiến tôi mắc phải một số lỗi cơ bản trong công việc nên bị sếp mắng.
Lúc về chỗ của mình thì chị đồng nghiệp ngồi kế bên thò đầu qua hỏi, chị ấy tên Thảo: "Linh em không sao chứ, mệt thì cứ nghỉ ngơi đi rồi từ từ làm tiếp."
Tôi chỉ biết gãi đầu nói với chị: "Em không sao đâu, chỉ là sơ suất thôi."
Rồi chị cũng khuyên tôi mấy câu rồi tiếp tục làm công việc của mình. Haizz, tôi ơi mau tỉnh lại rồi làm tiếp thôi, làm sai nữa là tháng này nhịn luôn đấy!
Ngày 15 tháng 10, tôi ngồi ở bàn làm việc của mình tay gõ bàn phím lách tách, ngước lên phía bên phải là cái cửa sổ. Bên ngoài đang mưa, nhưng giờ chỉ còn là những trận lâm râm. Gió hiu hiu thổi vào người, nhẹ nhàng mà mát mẻ đến từng chân tơ, cứ thế mà tôi ngủ gật luôn lúc nào không hay. Lần này cũng mơ nữa nhưng cảnh tượng ở đấy không giống lần trước.
Hiện lên là ngôi nhà bỏ hoang, xung quanh chỉ toàn là cây hình như là một khu rừng nào đó. Ngôi nhà bằng gỗ xộc xệch đổ nát, mạng nhện phủ đầy khắp nhà. Ở trước sân có một cái ghế bập bênh cũng bằng mây tre. Kế bên là chiếc bàn bằng gỗ nhỏ bị lật ngã nằm dưới sàn gỗ.
Lúc tôi đang nhìn xung quanh thì bỗng tôi cảm nhận được ngôi nhà đó có sự thay đổi. Nó vậy mà đột nhiên trở nên sạch sẽ, gọn gàng như có lại sức sống vậy. Cánh cửa gỗ mở ra có một ông lão tay cầm ly cà phê và tờ báo hàng ngày.
Ông ấy đi lại ngồi xuống cái ghế thư giãn, vừa thưởng thức cà phê vừa thư thái đọc báo. Rồi ở cửa có một cô bé bước ra chạy đến ôm chầm lấy chân ông lão. Ông bế cô bé lên người mình, họ tươi cười nhìn nhau tràn đầy yêu thương. Cảnh tượng ấy thật sự rất ấm áp.