Chương 1: Sự bắt đầu

Đó là một ngày mưa bão, gió ầm ầm đập vào những tòa nhà nằm san sát nhau giữa lòng thành phố. Lúc ấy tôi gặp phải thứ mà bản thân không khỏi rùng mình khi nhớ lại.

Ngày 12 tháng 09, do bão ập đến nên dạo gần đây mưa rất nhiều, đặc biệt là vào buổi chiều. Đêm hôm ấy, khi tôi đang cầm một ly cà phê nhâm nhi từng ngụm và ngắm nhìn những giọt lệ nặng hạt rơi từ màng đêm âm u.

Tôi đã vô tình thấy một bóng hình ai đó mờ nhạt, thấp thoáng đứng dưới cơn mưa. Cũng chỉ được mấy chốc thì biến mất nhưng chưa từng có ai đứng đó. Lúc ấy chỉ nghĩ mình hoa mắt, rồi cũng chẳng nghĩ gì thêm mà cứ thế đi về phòng. Đến sau này nhớ lại mới biết đấy chính là ngày bắt đầu những sự kiện mà tôi không tài nào có thể giải thích được.

Ngày 13 tháng 09, trời hôm nay mát mẻ do trận mưa kéo dài suốt đêm hôm qua. Hôm nay là thứ 7, cũng là ngày cuối cùng trong tuần phải đi làm. Công việc này nói dễ thì không dễ, mà nói khó thì cũng chẳng khó, chỉ là ngồi mãi một chỗ cắm mặt vào máy tính riết nên cảm thấy mệt mỏi khắp người. Vào trưa hôm đó, tôi cùng đồng nghiệp đang nghỉ ngơi sau buổi làm việc đầy căng thẳng. Chúng tôi tranh thủ ăn lót dạ và tám chuyện trên trời dưới đất để thư giãn.

"Này tôi nói mấy cậu nghe nhé, con Thơ ấy hình như đang cặp kè với sếp hay gì ấy." Một đồng nghiệp hào hứng kể, vẻ mặt trông khá bát quái.

Một người khác ngồi gần đấy chen lời hỏi, vẻ mặt có chút không tin lắm: "Này Vân, cậu chắc không đấy, đừng có nói bậy để sếp nghe được thì không hay đâu."

Vân ngay lập tức trả lời, giọng nói đầy tự tin: "Tôi chắc mà, hôm trước tôi tận mắt thấy hai người họ ôm nhau thắm thiết ở dưới hầm gửi xe mà." Cô dừng lại một chút, mắt nhìn chầm chầm vào mắt người đối diện, rồi nói tiếp: "Với lại không phải dạo gần đây sếp khá thiên vị cậu ta sao, nhớ cái hợp đồng lần trước không?"

Mọi người nghe xong đều gật gù tỏ ý đồng tình. Tôi của lúc ấy không tập trung nghe những gì họ nói mà cứ nhìn về phía góc phòng không xa. Ở đấy hình như có ai đứng đó thì phải, gần đây hình như tôi hay bị hoa mắt thì phải.

Ngày 14 tháng 09, tối hôm nay trời cũng mưa tầm tã, tôi pha một ly cà phê ấm nóng rồi cắm đầu vào làm việc. Hương thơm từ cà phê bay lên theo làn khói mỏng tỏa khắp phòng. Ừm, hình như ngửi không thấy, có lẽ là sắp bệnh nữa rồi.

Ngày 15 tháng 09, sáng tỉnh dậy đúng như dự đoán quả thật đã bắt đầu cảm rồi, nhưng hôm nay có cuộc họp đầu tuần không nghỉ được. Tuy cảm thấy không khỏe trong người nhưng cũng may mắn là cuộc họp diễn ra một cách tốt đẹp. Mọi chuyện xảy ra như bình thường cho đến khoảng hơn 13 giờ chiều. Tôi đã ngất đi ở bàn làm việc của mình. Sau đó tôi được đồng nghiệp đưa đến bệnh viện gần đó.

Bình truyền dịch đã vơi đi một nửa thì tôi tỉnh dậy. Tôi loạng choạng cầm theo cái giá để bình dịch đi ra ngoài, xin giấy xuất viện về công ty làm tiếp. Lúc đó mới tỉnh dậy mắt còn lờ mờ thì thấy một cô bé nhỏ nhắn tầm 6, 7 tuổi đi ngang qua.

Chuyện này cũng chẳng có gì phải nói nếu như trên người cô bé không có những vết bầm tím ở hai bên cánh tay. Khi tôi quay lại để nhìn kỹ hơn thì lại chẳng thấy bóng dáng cô bé đâu. Khi đã quay về công ty làm tiếp thì hình ảnh đấy cứ chiếu đi chiếu lại trong đầu tôi, không sao tập trung được.

Ngày 16 tháng 09, tôi không còn thấy những bóng hình ai đó nữa. Mọi chuyện thật sự đã lại quay lại quỹ đạo ban đầu của chúng rồi sao?