Chương 9: Ai đau lòng cho cô?

Khương Ninh đóng lại giao diện hệ thống, cầm theo chiếc sim điện thoại rời đi nơi vứt xác này.

Hiện tại là 9 giờ tối, Khương Ninh lúc đi còn cố ý xoá sạch dấu chân. Cô muốn đảm bảo không có dấu vết nào chỉ về phía bản thân.

Lúc xử lý vali thi thể và điện thoại, cô lúc nào cũng đeo bao tay, cho nên không sợ lưu lại vân tay.

Con dao gϊếŧ người cô cũng nhét cùng vào vali, hiện tại việc cô cần làm là tìm một lý do chính đáng để nguỵ biện cho việc cô ra ngoài vào tối muộn như vậy.

Lúc ra ngoài cô kéo theo vali, tại sao lúc về lại không còn nữa?

Bởi vì Khương Ninh không phải nguyên chủ, không phải hung thủ gϊếŧ người, cho nên cô làm tất cả những chuyện này đều không có chút cắn rứt lương tâm nào.

Cô vừa xuyên qua đã phải đội cái mũ đen xì siêu oan ức này, có ai đau lòng cho cô không?

Nếu cô bị bắt thì người chết sẽ nhận được sự công bằng, nhưng công bằng của cô ở đâu?

Người xem thấy hành động của Khương Ninh thi nhau bình luận:

[Khoan đã, cô ấy mang xác đi vứt thật đấy à? Kiểu chơi mới mẻ gì vậy?]

[Nếu không phải đang livestream, tôi còn tưởng chủ kênh bị đoạt xá rồi đó! Tự dưng lại đổi sang góc nhìn của hung thủ là sao vậy?]

[Ai đó thương xót một chút mấy người điều tra đi, bọn họ ngồi chờ đến sắp mọc cỏ rồi!]

Khương Ninh không về nhà luôn, mà tìm một quán ăn gần đó đi vào ăn cơm.

Người xem thấy cô còn bình tĩnh như vậy, bình luận tràn ngập dấu chấm hỏi:

[Cô ấy còn có tâm trạng ăn cơm luôn à?]

Người là sắt, cơm là thép, Khương Ninh đương nhiên có tâm trạng ăn cơm.

Giờ này không phải giờ cao điểm, trong quán chỉ có một vị khách là Khương Ninh.

Cô nhìn thấy ông chủ nhàn rỗi ngồi lướt điện thoại, bèn lên tiếng: “Ông chủ, xung quanh đây có phải hay không có tên trộm nào đó rất hay đi trộm đồ của người khác?”

Ông chủ nghe vậy sững người một chút: “Cái gì cơ?”

Khương Ninh thấy ông chủ trả lời, tiếp tục bắt chuyện: “Tôi thấy trên mạng có ảnh chụp phong cảnh chỗ này khá đẹp nên muốn đến chơi hai ngày. Ai ngờ vừa vào nhà vệ sinh công cộng mấy phút, vali của tôi để bên ngoài đã bị lấy mất.”

Khương Ninh cố tình nói chuyện với giọng tức giận, cho thấy tâm trạng hiện tại của cô cực kỳ không tốt.

Ông chủ cuối cùng cũng hiểu Khương Ninh muốn nói cái gì, chửi nhỏ nói: “Hành lý của cô bị trộm à? Mẹ nó chứ, hôm trước tôi cũng vừa bị mất đơn hàng chuyển phát nhanh. Không biết là ai thiếu đạo đức như vậy? Nguyền rủa kẻ đó bị trộm sạch nhà đi!”