Khương Ninh ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Quần áo chị ấy mặc… hình như là một chiếc váy, trong điện thoại của tôi hình như có ảnh chụp, để tôi tìm xem!”
Khương Ninh tay chân luống cuống cầm lấy điện thoại.
Giang Nghiên rõ ràng nhìn thấy lúc Khương Ninh mở khoá, tay của cô run rẩy giống như thực sự đang rất lo lắng.
Người xem cũng nhao nhao bình luận:
[May mắn điện thoại có thể mở khoá bằng khuôn mặt, nếu không chủ kênh xong đời rồi.]
[Không mở khoá bằng khuôn mặt thì hung thủ cũng xong đời nốt!]
[Có ai đang xem livestream của hung thủ không? Anh ta hiện tại đang làm gì vậy?]
[Tôi vừa từ bên đó sang, chủ kênh bên đó hình như rất tò mò chủ kênh bên này giấu xác ở chỗ nào. Anh ta đang điều tra mấy chỗ có thể vứt xác đó.]
Trần Tử Kỳ lúc về đến nhà đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không yên tâm đánh cuộc chuyện chiến thắng trò chơi chỉ dựa vào một cô gái không hề quen biết.
So với việc không biết kết quả ra sao khi có người khác nhúng tay vào, anh ta càng muốn tự khống chế mọi thứ trong lòng bàn tay bản thân mình.
Vì thế Trần Tử Kỳ quyết định làm một chuyện to gan lớn mật. Đó là tìm ra vị trí mà Khương Ninh vứt xác, sau đó lại tiến hành vứt xác lần thứ hai.
Nhưng Trần Tử Kỳ cũng không ngờ rằng lại có người phát hiện ra thi thể trước cả anh ta.
…
Người câu cá là một sự tồn tại vô cùng thần kỳ.
Bọn họ không sợ phải đến những vùng hoang vu hẻo lánh, cũng không sợ thời tiết mưa to gió lớn.
Vì thoát khỏi thành tích hai tay trống trơn, chỗ nào bọn họ cũng dám đến.
Trong giới câu cá này, có những người thường xuyên hai tay trống trơn, cái gì cũng có thể câu được, nhưng chính là không câu được cá.
Đêm qua, Trình Bằng chính là không câu được bất kỳ con cá nào.
Anh ta lái chiếc xe máy điện dạo quanh vùng lân cận một vòng, sau đó ánh mắt sáng lên phát hiện được một vùng hoang vu hẻo lánh.
Mặc dù nơi này toàn nhà cửa cũ nát dân cư thưa thớt, nhưng trực giác mách bảo anh ta rằng nơi này chắc chắn sẽ câu được cá!
Vì thế anh ta bất chấp tất cả tiến vào nơi hoang vu này, lấy chiếc ghế gấp ra ngồi xuống liền bắt đầu thả câu.
Vừa ngồi được một lúc không lâu, Trình Bằng đã cảm nhận được hình như có thứ gì đó cắn câu. Anh ta vui mừng quá sức, vội vàng đứng dậy muốn nhấc cần câu lên.
Nhưng cho dù anh ta cố sức như thế nào cũng không thể lôi được thứ dưới nước lên.