Mọi người đều không hiểu Khương Ninh muốn làm gì.
Khương Ninh cũng đâu muốn làm gì, cô chỉ là không muốn ngồi tù mà thôi! Cô có gì sai đâu cơ chứ!
Khương Ninh hiện tại cần đóng gói bản thân thành hình tượng người bị hại.
Người chơi rút trúng thẻ thân phận người bị hại đã hoàn thành sứ mệnh, người chơi rút trúng thẻ thân phận hung thủ đã thành công ra tay gϊếŧ người.
Còn người rút trúng thẻ thân phận người qua đường là Khương Ninh, dù hướng đi có chút sai nhưng cũng đã thành công đẩy mạnh cốt truyện.
Hiện tại là thời gian người điều tra bắt đầu cùng hung thủ đánh cờ.
Khi cảnh sát đến dò hỏi chi tiết vụ việc, Khương Ninh tỏ ra vô cùng lo lắng và sốt ruột, liên tục nhìn ra xung quanh.
Giang Nghiên nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, mở miệng an ủi: “Cô đừng lo lắng, chúng tôi nhất định sẽ nhanh chóng tìm được chị gái cô.”
Khương Ninh hai mắt đỏ bừng giống như vừa mới khóc xong: “Vâng, nhờ hết vào các anh.”
Người phụ trách dò hỏi vốn là Liễu Trường An, nhưng Giang Nghiên đã ngồi xuống vị trí đối diện Khương Ninh trước, cho nên anh rất tự nhiên tiếp nhận vai trò này. Liễu Trường An cùng Lý Thiên chỉ có thể ngồi xuống hai bên Giang Nghiên, chăm chú lắng nghe quá trình anh dò hỏi Khương Ninh.
Giang Nghiên nhìn từng biểu cảm trên mặt Khương Ninh, tiếp tục hỏi: “Lần cuối cùng cô nhìn thấy chị gái mình là khi nào? Lúc đó cô ấy mặc quần áo gì? Có vẻ khác thường gì không?”
Các bước dò hỏi của Giang Nghiên đều đúng quy trình của cảnh sát, cho nên Liễu Trường An cũng không chen lời, chỉ im lặng quan sát.
Suốt một ngày này, Khương Ninh đều đang lục tìm lại toàn bộ thông tin về gia đình nguyên chủ, cùng với mối quan hệ giữa nguyên chủ và chị gái. Cô tìm hết tất cả những thứ có thể tìm, từ lịch sử trò chuyện trong điện thoại, những bài đăng cũ trên mạng xã hội, cùng với những bức ảnh bọn họ đã chụp.
Câu hỏi dễ trả lời nhất của Giang Nghiên là về vấn đề quần áo chị gái mặc khi mất tích. Nhưng cô không thể trả lời quá kĩ càng tỉ mỉ, nếu không lại thành một sơ hở lớn.
Khương Ninh im lặng một chút mới nói: “Lần cuối tôi nhìn thấy chị ấy là giữa trưa ngày hôm qua, hai chúng tôi cùng nhau ăn cơm trưa, sau đó chị ấy nói phải đi làm, từ đó tôi không gặp lại chị ấy nữa.”
Khương Ninh biết được chuyện này là nhờ lịch sử trò chuyện của hai người. Đó hẳn là lần cuối cùng hai người gặp mặt trước khi nguyên chủ gϊếŧ chết chị gái mình.