Sau ba ngày kể từ kỳ thi giữa kỳ, điểm số lần lượt được công bố. Ngày thứ hai, Du Thế đã theo giáo sư trong viện bước vào phòng thí nghiệm trước.
Điểm số được đăng trên hệ thống điện tử của trường, điểm và GPA của Vũ Đằng rất tốt, gần như nằm trong top 3. Đặc biệt là môn Toán cao cấp, cậu đứng thứ hai toàn lớp. Vũ Đằng rất hài lòng với điểm số này nhưng sau đó lại nhận ra mình đã quên mời Du Thế một bữa cơm.
Bạn cùng phòng đã giúp đỡ cậu rất nhiều, vậy mà cậu chưa có cơ hội cảm ơn đàng hoàng. Nghĩ đến điều đó, Vũ Đằng cảm thấy áy náy.
Tuy nhiên, sau kỳ thi giữa kỳ, các lớp thực hành tổng hợp bắt đầu. Vũ Đằng bận rộn tìm kênh thực hành xã hội và may mắn giành được một vị trí làm thêm tại căn-tin trường. Mỗi ngày cậu đều bận rộn, trong khi Du Thế cũng rất bận với việc tham gia thiết kế dự án. Anh liên tục ra vào phòng thí nghiệm cơ điện. Cả hai đều dậy sớm và trở về muộn, không còn thời gian để mời nhau ăn uống, việc này cứ kéo dài mãi khiến Vũ Đằng dần quên đi.
Vị trí làm thêm của Vũ Đằng là tại tầng một của tòa căn-tin chính. Đây là nơi đông người qua lại nhất, gần các tòa giảng đường, vì vậy luôn tấp nập. Tòa nhà có tổng cộng bốn tầng, từ tầng hai trở lên là các cửa hàng độc lập, trong khi tầng một là khu vực quầy phục vụ với hơn 20 cửa sổ. Vũ Đằng được phân làm tại một quầy thông thường, giá đồ ăn được tính theo từng món.
Vũ Đằng có ngoại hình nổi bật, đôi mắt màu tím đậm càng ấn tượng khi đeo khẩu trang, lại thêm tính cách hòa nhã, nên có không ít người đến quầy cậu làm để gọi món. Cũng có nhiều người đến chỉ để tạo không khí náo nhiệt. Trong suốt tháng làm thêm, quầy của cậu đạt lượng khách cao nhất từ trước đến nay. Chủ quầy rất vui vẻ, thậm chí còn đề nghị tăng lương lên gấp đôi nếu cậu đồng ý tiếp tục làm.
Tuy nhiên, Vũ Đằng từ chối. Công việc này thực sự rất vất vả. Mỗi ngày phải đứng trước đồ ăn thơm phức phục vụ hàng trăm người, khi trở về ký túc xá, cậu cảm thấy mình vừa bẩn vừa có mùi hôi, lại thêm mùi thức ăn bám đầy. Mỗi lần về đến phòng, việc đầu tiên cậu làm là cởϊ qυầи áo và đi tắm ngay.
Trong khi đó, Du Thế vẫn đang nghiên cứu bản vẽ nguyên lý cơ khí trước máy tính trong ký túc xá. Khi cửa mở và đóng lại, anh quay đầu lại đúng lúc nhìn thấy một đoạn eo trắng như tuyết, vừa thon vừa nhỏ, với hai hõm eo tròn trịa. Anh vội quay đầu lại, sau đó thấy chủ nhân của chiếc eo đó ôm một đống quần áo lướt qua, nghiêng người lộ ra một chút màu hồng nhạt.
“…” Du Thế nhắm mắt lại, tự mắng mình một câu, rồi lấy tai nghe đeo vào, tiếp tục chăm chú nghiên cứu màn hình.
Vũ Đằng tắm xong, xử lý quần áo rồi ngồi xuống kiểm tra xem mình có còn mùi gì không. Sau khi ngửi qua ngửi lại, cậu vẫn cảm thấy cơ thể mình có chút mùi, liền chạy tới trước mặt Du Thế, chạm vào lưng anh:
“Du Thế?”
“Hửm?” Du Thế tháo tai nghe quay đầu lại.
Vũ Đằng cúi đầu tiến lại gần anh, hơi nghiêng đầu và duỗi cổ ra, hỏi:
“Tôi có bốc mùi lắm không?”
Du Thế nhìn thấy cần cổ trắng như tuyết của Vũ Đằng, làn da mịn màng cùng cơ bắp mảnh khảnh dưới lớp da, trên đó còn đọng vài giọt nước. Lần đầu tiên, anh ý thức rõ tại sao trong các tác phẩm điện ảnh, ma cà rồng lại thích cắn vào cổ. Anh nhìn chỗ khác, nói:
“Không hôi.”
Thực sự Vũ Đằng không có mùi hôi. Cậu dùng loại xà phòng thảo dược của tộc xà, không có mùi công nghiệp mà chỉ phảng phất hương cỏ nhè nhẹ.