Không có bất kỳ thức ăn nào.
Hứa Thanh Diễm đã một ngày chưa ăn gì, vốn sống khá tùy tiện, anh nhanh chóng tự pha cho mình một ly "Nước mắt nàng tiên cá" làm bữa trưa.
Hứa Thanh Diễm đang vội, uống cạn một hơi.
Anh xịt một ít thuốc trị thương, chịu đau mặc quần áo rồi vội vã ra sân bay.
Báo tuyết nhỏ đứng trên hõm vai anh, lo lắng liếʍ cổ anh mãi không thôi.
Hứa Thanh Diễm đưa tay vỗ nhẹ lên báo tuyết nhỏ, nhẹ nhàng xoa xoa, ôn hòa nói: “Đừng lo lắng, tôi không sao đâu.”
Ngày hôm sau, sau một năm xa cách, Hứa Thanh Diễm một lần nữa trở về Yến Đô.
Khi máy bay hạ cánh, trời còn chưa sáng, ngoài cửa sổ máy bay, bầu trời xanh thẫm lất phất mưa phùn.
Hứa Thanh Diễm bắt taxi đến Nghĩa trang Mật Sơn, nơi an nghỉ của bà ngoại anh.
Ánh đèn neon lấp lánh trên những giọt mưa trên cửa sổ xe, những sắc màu sặc sỡ phản chiếu trong đôi mắt đen của anh.
Hứa Thanh Diễm nhìn cảnh đường phố quen thuộc ngoài cửa sổ, đáy mắt anh là nỗi buồn tịch mịch không thể tan biến, anh từ từ nhắm mắt lại, không muốn nhìn nữa.
Một giờ sau, cuối cùng cũng đến Nghĩa trang Mật Sơn.
Trời hơi xanh, bình minh sắp ló rạng.
Hứa Thanh Diễm đứng trong mưa phùn mờ mịt, đặt bó hoa trong tay trước bia mộ bà ngoại.
Sâu trong đôi mắt anh là nỗi buồn không thể xóa nhòa, nhưng khóe môi anh cố gắng cong lên, bởi vì bà ngoại thích nụ cười của anh.
Hứa Thanh Diễm mỉm cười nói: “Bà ngoại, lâu rồi không gặp.”
Rất lâu sau.
Giọng Hứa Thanh Diễm khẽ khàng không thể nghe thấy: “Con vẫn rất nhớ bà...”
Hứa Thanh Diễm không biết mình đã đứng trong mưa phùn bao lâu, anh cảm thấy có thứ gì đó đang cắn rồi kéo ống quần mình.
Cúi đầu xuống, anh thấy báo tuyết nhỏ đang cắn ống quần mình.
Hứa Thanh Diễm cuối cùng cũng thoát khỏi vòng xoáy ký ức, hoàn hồn trở lại.
Anh nhận ra quần áo mình đã ướt sũng.
Hứa Thanh Diễm ngồi xổm xuống, nâng báo tuyết nhỏ trong lòng bàn tay, dùng sống mũi cao của mình chạm vào trán lông xù của nó: “Được rồi, đi thôi.”
Hứa Thanh Diễm thu báo tuyết nhỏ trở lại tuyến thể ở gáy mình, tránh để nó bị ướt.
Anh cúi đầu đi ra ngoài nghĩa trang, vì bị thương nên bước chân anh chậm hơn nhiều so với bình thường.
Không đi được bao xa, một tiếng "bịch" vang lên, Hứa Thanh Diễm va phải người đi ngược chiều, lại động đến vết thương trên người, đau đớn kêu một tiếng.
Hứa Thanh Diễm ngẩng đầu nhìn người đối diện.
Trước mắt anh là gương mặt mà từ nhỏ đến lớn cả hai đã chán ngán.
Nam Phong Dữ suýt chút nữa bị Hứa Thanh Diễm đẩy ngã, theo quán tính đưa tay đỡ lấy thắt lưng của Hứa Thanh Diễm.
Nam Phong Dữ nhếch môi nghĩ, cái eo của tên Beta nhỏ này thật là thon...
Nam Phong Dữ cười rạng rỡ, trêu chọc: “Này Beta nhỏ, sao cứ thích lao vào lòng người ta vậy? Mấy tháng không gặp, nhớ tôi đến thế sao?”
Hứa Thanh Diễm nghẹn họng: “Cái gì mà Beta nhỏ? Chúng ta cùng tuổi được không? Với lại, ai mà cố tình lao vào lòng anh chứ? Tự anh cũng đâu có nhìn đường.”
“Tôi mới mấy tháng không gặp anh, sao ở nghĩa trang cũng gặp được anh chứ? Ước nguyện của tôi là đời này đừng bao giờ gặp lại anh nữa!”
Nam Phong Dữ: “Hứa Tiểu Mãn, từ nhỏ đến lớn anh đối với người khác luôn hòa nhã, ranh giới rõ ràng, tại sao trước mặt tôi lại luôn sắc sảo, không biết chừng mực như vậy?”
Hứa Thanh Diễm nhàn nhạt nói: “Anh nói chuyện có giống người khác không?”
“Buông tôi ra, anh còn ôm hoài vậy?”
Nam Phong Dữ rụt tay lại: “Yên tâm, cho dù anh cởi hết quần áo chạy tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trước mặt tôi, tôi cũng lười liếc mắt một cái!”
Hứa Thanh Diễm: “Cảm ơn, đời này không thể cởi hết quần áo trước mặt anh được.”
Nam Phong Dữ đưa ô lên che đầu Hứa Thanh Diễm, chắn đi làn mưa bụi bay khắp trời: “Nhưng mà, quần áo của anh ướt sũng rồi kìa.”
“Không cởi ra, không sợ bị bệnh sao?”