Chương 3

Phát tình đến mức mất kiểm soát mà ngủ với kẻ thù không đội trời chung thì thật khó mà tin được!

Nam Phong Dữ nhìn thấy con rắn nhỏ màu hồng lấp lánh như kim cương – pheromone của anh – nhanh chóng thu nhỏ lại, quấn quanh ngón áp út của Hứa Thanh Diễm, như một chiếc nhẫn vậy.

Hứa Thanh Diễm toát mồ hôi lạnh đầm đìa, đau đớn rêи ɾỉ, trông vô cùng khó chịu.

Nam Phong Dữ kìm nén sự kích động, lấy lại bình tĩnh, cúi đầu nhìn Hứa Thanh Diễm với vẻ mặt trắng bệch: “Tôi đưa anh đến bệnh viện.”

Hứa Thanh Diễm khó khăn đưa tay, yếu ớt nắm lấy cánh tay Nam Phong Dữ, giọng nói trong trẻo thường ngày nay khàn đặc: “Không thể đến bệnh viện, sẽ bị phát hiện. Tôi không sao, uống thuốc là được rồi.”

Khoảnh khắc trước khi Hứa Thanh Diễm ngất đi, anh nhìn thẳng vào đôi mắt ánh lên sắc hồng lấp lánh của Nam Phong Dữ.

Hứa Thanh Diễm chợt nhớ ra, tối qua, chính anh đã chủ động hôn Nam Phong Dữ...

Đôi mắt này của Nam Phong Dữ, thật giống viên kim cương hồng mà bà ngoại quá cố của anh đã đánh rơi đã lâu.

Trong những mảnh ký ức vương vãi, tuyết bay lả tả.

Hứa Thanh Diễm đang trượt tuyết ở Úc, bị một người trượt tuyết khác va phải, lăn lông lốc ngã xuống đường trượt.

Nhân viên sân trượt tuyết chạy đến muốn đỡ Hứa Thanh Diễm dậy.

Nhưng Hứa Thanh Diễm từ trước đến nay rất phản đối việc tiếp xúc cơ thể với người khác, anh vật lộn tự mình đứng dậy.

May mắn là không bị gãy xương, dù mỗi bước đi đều rất đau, nhưng vẫn có thể đi được.

Nhiều năm qua, Hứa Thanh Diễm đã quen với những vết thương lớn nhỏ. Anh khập khiễng trở về phòng, bước vào phòng tắm, thay quần áo. Làn da anh đầy những vết bầm tím do cú ngã.

Hơi nước trong phòng tắm bốc lên nghi ngút. Hứa Thanh Diễm vừa nằm vào bồn tắm nước ấm, chuông điện thoại reo.

Anh ngẩng đầu nhìn, tuy không lưu tên, nhưng nhìn số là biết ngay của Alpha cha anh, Hứa Hoài Xuyên.

Hứa Thanh Diễm thở dài một hơi, hít thở sâu vài lần, đưa bàn tay tím bầm ra, nhấn nút nghe.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng cằn nhằn của Hứa Hoài Xuyên: “Đang bận gì vậy? Sao nghe điện thoại chậm thế.”

Hứa Thanh Diễm vừa định trả lời, trong ống nghe lại vang lên giọng Hứa Hoài Xuyên: “Ngày mai con về nước một chuyến, con trai của chú Thân sinh nhật, mời cả nhà chúng ta tham dự.”

Trong đầu Hứa Thanh Diễm lập tức hiện lên rất nhiều chuyện thời thơ ấu và niên thiếu: “Thân Dịch Kỳ? Anh ta sao lại mời con?”

Hứa Hoài Xuyên trả lời lạc đề, vẫn như mọi khi chỉ nghĩ đến bản thân: “Chú Thân là đối tác rất quan trọng của công ty, con cũng biết tình hình nhà chúng ta hiện tại... Nhất định phải đến dự tiệc đúng giờ, không được đến muộn.”

Hứa Thanh Diễm nhìn chằm chằm vào những vết bầm tím loang lổ trên da mình, cúi đầu nói: “Con vốn dĩ cũng định về ngày mai, đã đặt vé máy bay từ mấy ngày trước rồi.”

“Con quên ngày mai là ngày gì sao?”