Vì sao số phận lại bất công đến vậy? Rõ ràng đang ở vào độ tuổi tươi đẹp nhất, tương lai rộng mở trước mắt, thế mà giờ đây... Hàn Văn khẽ thở dài, lắc đầu rồi xoay người quay lại bệnh viện.
Lên phi thuyền, Dạ Trầm vẫn luôn im lặng mà Trúc Diệp cũng ngoan ngoãn quấn lấy cổ tay hắn.
Mãi đến khi phi thuyền hạ cánh, Dạ Trầm bước xuống thì Trúc Diệp mới tò mò thò đầu nhỏ ra để quan sát cảnh vật xung quanh.
Nơi này trông có vẻ là vùng ngoại ô, ngoài một con đường chính ra thì xung quanh toàn là rừng cây và thảm cỏ nên phong cảnh nhìn qua cũng khá đẹp.
Trúc Diệp đang định bò xuống hoạt động một chút thì đã bị Dạ Trầm nhấc lên rồi đặt vào lòng bàn tay: “Trúc Diệp, chúng ta về nhà rồi.”
Trúc Diệp ngẩng đầu nhìn, lúc này mới chú ý đến cánh cổng kim loại ở cuối con đường, cùng căn biệt thự phía trong lấy màu xám nhạt làm chủ đạo.
Về nhà rồi? Đây là nhà của Dạ Trầm sao?
Dạ Trầm khẽ thở ra một hơi: “Đây là... nhà của chúng ta.”
Tim Trúc Diệp khẽ rung lên, nhưng rồi lại nghiêng đầu nghi hoặc nhìn cằm Dạ Trầm, sao lời người này nghe lạ thế nhỉ? Nhà của cậu đâu phải ở đây, dù giờ cậu cũng không nhớ rõ nhà mình ở đâu nữa, thật bối rối...
Dạ Trầm cụp mắt nhìn Trúc Diệp một cái, giọng nói nghiêm túc đến lạ thường: “Chính là nhà của chúng ta.”
Giống như bị ánh mắt sâu thẳm của Dạ Trầm đâm trúng, Trúc Diệp hơi nghiêng đầu né tránh rồi khẽ vẫy vẫy chóp đuôi. Thôi bỏ đi, thấy người này đáng thương như thế, cậu không chấp nhặt nữa là được.
Lúc này Dạ Trầm mới mở cổng rồi bế Trúc Diệp bước vào.
Căn biệt thự này diện tích rất rộng, nhưng cách bài trí lại cực kỳ đơn giản. Ngoài vài món nội thất cần thiết ra thì hầu như không còn gì khác, nhìn qua khá trống trải và thiếu hẳn hơi thở sinh hoạt.
May mà Trúc Diệp chẳng để ý mấy thứ đó, đối với cậu mà nói thì chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được, ở đâu cũng chẳng quan trọng.
Dạ Trầm ôm Trúc Diệp đi qua phòng khách lên lầu rồi vào thẳng phòng ngủ.
Trúc Diệp bị đặt lên giường, còn đang mơ mơ hồ hồ thì đã thấy Dạ Trầm thản nhiên cởϊ qυầи áo trước mặt mình, sau đó dùng thiết bị làm sạch vệ sinh cơ thể rồi thay bộ đồ ngủ bằng chất liệu đặc biệt, cuối cùng vén chăn mỏng nằm xuống.
Cảnh tượng này gây chấn động không nhỏ với Trúc Diệp. Cậu còn chưa hoàn hồn thì đã bị Dạ Trầm nhấc lên rồi đặt bên cổ mình: “Ta hơi mệt, ngủ cùng ta một lát đi.”
Tư tưởng của Trúc Diệp còn chưa kịp kéo về thì thân thể đã theo bản năng rúc vào bên cổ ấm áp của Dạ Trầm, giống như lúc trước quấn lấy cổ tay anh vậy.
Đối với sự “không nghe lời” của cơ thể, Trúc Diệp vừa thấy bực bội lại vừa mơ hồ cảm thấy chuyện này vốn nên như vậy. Đang do dự xem có nên bò ra không thì đã nghe thấy hơi thở của Dạ Trầm dần trở nên đều đặn.
Có vẻ anh thực sự quá mệt nên mới ngủ nhanh đến thế.
Nghĩ đến việc anh đã giúp mình nhiều như vậy thì tim Trúc Diệp cũng mềm xuống, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng vẫy đuôi rồi lại rúc vào bên cổ Dạ Trầm, từ từ nhắm mắt lại.
Giấc ngủ này không kéo dài, Trúc Diệp bị tiếng động bên cạnh đánh thức.
Mở mắt ra, cậu liền thấy Dạ Trầm đang quay lưng lại phía mình, cả người co rút lại thành một khối, trông cực kỳ đau đớn lại vô cùng bất lực.
Bộ đồ ngủ trên người anh đã sớm bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Trúc Diệp bỗng cảm thấy tim nhói lên, vội bò tới bên người Dạ Trầm còn trong lòng vừa lo vừa cuống, nhưng lại không biết mình nên làm gì hay có thể làm gì.
Cậu liên tục lè lưỡi về phía Dạ Trầm, định dùng cách này để đánh thức anh nhưng hoàn toàn vô ích.
Cậu lại dùng đầu nhỏ chạm vào cằm Dạ Trầm hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không thể khiến anh tỉnh lại. Đúng lúc Trúc Diệp trong lòng nóng như lửa đốt mà không biết phải làm sao thì Dạ Trầm bỗng chậm rãi mở mắt ra.
Ban đầu, đôi mắt ấy chỉ toàn một màu u tối như thể trong mắt anh chẳng còn thấy được gì nữa, đến mức mất cả tiêu cự.
Mãi đến khi ánh xanh sinh động ấy rơi vào tầm mắt, đôi con ngươi sâu thẳm ấy mới dần có lại ánh sáng và chậm rãi lấy lại tiêu cự.
“Trúc Diệp...” Giọng Dạ Trầm khàn đặc đến mức gần như không thể nghe rõ anh đang nói gì.