Chương 8

Dạ Trầm không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn tiểu thanh xà trong lòng bàn tay.

Trúc Diệp thì chẳng chú ý tới biểu cảm của anh mà chỉ thấy anh không đi tiếp nữa thì mừng hết biết, vội thừa cơ rướn người về phía Hàn Văn.

Hàn Văn ngẩn người: “Dạ Trầm, con rắn này của cậu bị sao thế? Lên cơn à?”

Sắc mặt Dạ Trầm sầm xuống đen như đáy nồi, im lặng đưa tay đưa tiểu thanh xà về phía trước. Nếu không phải vì nhiệm vụ thì anh tuyệt đối sẽ không cho ai đυ.ng vào Trúc Diệp dù chỉ một chút.

Thấy anh như vậy lại thêm con rắn nhỏ cứ ngoái đầu về phía mình, Hàn Văn cuối cùng cũng hiểu ra: “Cậu... muốn tôi bế nó à?”

Dạ Trầm còn chưa kịp trả lời thì Trúc Diệp đã ra sức gật đầu. Cậu định để Hàn Văn ôm mình một cái rồi Dạ Trầm lại ôm mình về như vậy chắc chắn là tính thành "tương tác ba bên" rồi nhỉ?

Hàn Văn chưa từng gặp con rắn nào linh động như vậy nên tò mò ôm lấy, còn chưa kịp trò chuyện thêm gì thì Dạ Trầm đã nhanh như chớp đưa tay giành lại rồi sải bước đi thẳng.

Hàn Văn sửng sốt vài giây, sau đó nhảy dựng lên: “Dạ Trầm! Cậu bị bệnh đúng không?”

Trúc Diệp bị bế lên giữa không trung thì cũng ngớ người ra một chút, nhưng sau đó nghe thấy tiếng hệ thống báo “Nhiệm vụ hoàn thành” thì liền lập tức quăng luôn Hàn Văn ra sau đầu.

Tuy không hiểu tại sao Dạ Trầm lại gấp gáp bế mình về như vậy, nhưng chỉ cần nhiệm vụ xong rồi thì chẳng quan trọng nữa!

Nếu Hàn Văn biết được mấy suy nghĩ này của cậu, nhất định sẽ tức đến méo mặt. Nhưng dù không biết thì anh ấy cũng đã bị Dạ Trầm chọc tức đến phát điên.

Thế nhưng sau khi giận qua đi, anh ấy lại buộc phải đuổi theo: “Dạ Trầm, nếu những gì cậu nói trước đây chỉ là nói đùa thì tôi sẽ không truy cứu. Nhưng nếu cậu thực sự muốn xuất viện thì tôi tuyệt đối không đồng ý. Với tình trạng hiện tại của cậu, xét ở bất cứ phương diện nào thì dưỡng bệnh tại viện vẫn là lựa chọn tốt nhất.”

Dạ Trầm thản nhiên đáp lại: “Tôi xuất viện, cần cậu đồng ý sao?”

Hàn Văn gần như đã quen với việc bị anh chọc tức, vậy mà nghe câu này vẫn có thể giữ bình tĩnh: “Vậy thì rốt cuộc vì sao cậu cứ khăng khăng đòi xuất viện? Môi trường ở bệnh viện rất yên tĩnh, nếu cậu không muốn gặp người thì tuyệt đối sẽ không ai làm phiền. So với ở nhà có gì khác đâu?”

Trúc Diệp vừa nãy đã tranh thủ ngủ một giấc trên đường đến nên giờ tinh thần hồi phục kha khá và đang núp trong tay áo Dạ Trầm nghe trộm đối thoại giữa hai người.

Nghe đến đây, cậu không khỏi nghi hoặc: Xem ra tình trạng sức khỏe của Dạ Trầm không mấy khả quan thì phải... Không biết hắn còn có thể giúp mình hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ bán manh nữa... Haiz, lỡ mà hắn không trụ nổi, chẳng lẽ mình lại phải đi tìm người mới để bán manh tiếp sao...?

Ý nghĩ trong đầu Trúc Diệp còn chưa kịp hoàn thành thì đã bị Dạ Trầm giơ tay nhẹ nhàng nhéo một cái, ngay sau đó liền nghe thấy giọng nói mang theo chút lạnh lẽo của anh vang lên: “Thân thể tôi rất tốt.”

Câu này là nói cho Trúc Diệp nghe nhưng tiếc rằng lời vừa dứt thì Hàn Văn đã không chút nể tình vạch trần: “Với tình trạng hiện tại của cậu mà còn dám nói thân thể rất tốt? Dạ Trầm, cậu đang tự an ủi mình hay cố ý trêu chọc tôi thế? Nếu tôi nhớ không nhầm thì mấy ngày nay cậu gần như không rời khỏi khoang điều trị đúng không?”

Bị vạch trần thẳng mặt, sắc mặt Dạ Trầm lập tức đen lại rồi dứt khoát sải bước nhanh hơn và không thèm để ý đến Hàn Văn nữa.

Trong lòng Trúc Diệp thì lại thấy khá đồng cảm với Dạ Trầm, không ngờ người này bề ngoài trông cao lớn rắn rỏi vậy mà bên trong lại tổn hại nghiêm trọng đến thế, đúng là chỉ được cái mã.

Dạ Trầm khựng bước, sắc mặt càng đen kịt hơn.

Dù Hàn Văn đã khuyên nhủ không ít lần và cũng bị chọc tức không ít lần, nhưng rốt cuộc vẫn không ngăn được Dạ Trầm, đành bất đắc dĩ nhìn anh làm xong thủ tục xuất viện.

Trước khi rời khỏi bệnh viện, Hàn Văn dặn đi dặn lại Dạ Trầm phải chú ý đến sức khỏe, nếu có bất kỳ vấn đề gì thì phải lập tức liên lạc với anh ấy.

Lần này Dạ Trầm hiếm khi kiên nhẫn nghe hết lời dặn dò của anh ấy, trước khi đi còn nghiêm túc cảm ơn một câu khiến trong lòng Hàn Văn càng thêm nặng nề.