Ba ngày qua anh chưa hề chợp mắt, chỉ vì sợi liên kết tinh thần mỏng manh còn sót lại trong biển tinh thần đã nói với anh...
Trúc Diệp của anh... Vẫn còn sống. Vậy nên anh không thể từ bỏ.
Dựa vào sợi liên kết mỏng manh ấy, anh gắng gượng mở rộng xúc tu tinh thần của mình. Cuối cùng, vào ngày thứ ba, anh đã cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc đó và tìm thấy Trúc Diệp của anh.
Về phần những đau đớn phải chịu đựng trong suốt quá trình ấy, có thể nói là sống không bằng chết với người khác. Nhưng với Dạ Trầm mà nói, chỉ cần có thể tìm được Trúc Diệp thì tất cả những nỗi đau đó chẳng là gì cả.
Nhìn tiểu thanh xà đang cuộn tròn trên cổ tay mình ngủ ngon, ánh mắt sâu thẳm của Dạ Trầm càng thêm dịu dàng. Nhưng ở đầu bên kia, Hàn Văn tức đến mức suýt thì phát điên, anh ấy bật chế độ gào thét một lần nữa: “Dạ Trầm, mẹ nó rốt cuộc cậu đang nghĩ gì thế hả! Cậu thật sự không muốn sống nữa, hay đang tự làm khổ mình? Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi là tình trạng của cậu không nghiêm trọng như cậu nghĩ, sao cậu cứ không chịu tin?”
Cuối cùng lông mày Dạ Trầm cũng hơi nhíu lại, nhưng là vì lo Hàn Văn nói to quá sẽ đánh thức Trúc Diệp, anh nói: “Nhỏ tiếng thôi.”
Hàn Văn tức đến mức suýt nghẹn thở ngất xỉu, anh ấy nói: “Được! Cậu giỏi lắm! Cậu thật lợi hại! Cậu mau tới bệnh viện đi, tôi sẽ nói thẳng vào mặt cậu một lần cho cậu rõ!”
Nói xong thì ‘bụp’ một tiếng, anh ấy cúp luôn liên lạc. Nếu không cúp thì anh ấy thật sự sợ mình sẽ bị tức chết.
Thật ra Dạ Trầm vốn định để Hàn Văn giúp mình làm thủ tục xuất viện. Nhưng bây giờ anh chỉ có thể tự đi một chuyến.
Đến bệnh viện, Hàn Văn đã đứng đợi sẵn ở cổng với khí thế bừng bừng. Thế nhưng anh ấy vừa mở miệng thì lập tức chuyển sang giọng điệu đầy lo lắng: “Dạ Trầm, ít nhất cậu cũng phải để tôi biết rốt cuộc cậu đang nghĩ gì chứ? Tôi nói thật, tình trạng hiện tại của cậu thật sự không nghiêm trọng như lời đồn bên ngoài. Mấy tin đồn đó toàn là...”
Còn chưa dứt lời, tay áo của Dạ Trầm khẽ động và một cái đầu nhỏ màu xanh ló ra.
Thấy Trúc Diệp bị đánh thức, Dạ Trầm hơi nhíu mày rồi đưa mắt cảnh cáo nhìn Hàn Văn mà bình thản giới thiệu: “Đây là Trúc Diệp.”
“Rắn trúc diệp?” Hàn Văn tò mò quan sát con rắn nhỏ. Anh ấy vốn không sợ rắn, hơn nữa con rắn này đang cuộn trên cổ tay của Dạ Trầm nên càng chẳng có gì phải lo.
Chưa đợi Dạ Trầm lên tiếng thì Trúc Diệp đã chủ động gật đầu nhỏ, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Hàn Văn không khỏi thấy hứng thú với con rắn nhỏ này, anh ấy vừa định đưa tay ra thì Dạ Trầm đã hơi nghiêng người để tránh anh ấy, anh nói: “Vào trong đã.”
Lúc này Trúc Diệp không vui chút nào. Vừa nãy không phải cậu bị Hàn Văn làm phiền nên mới tỉnh giấc, mà do hệ thống vốn yên lặng suốt từ sau nhiệm vụ khởi động đột ngột kích hoạt lại.
Nhiệm vụ hàng ngày của hệ thống: [Khi Dạ Trầm giao tiếp với người khác, hãy xen vào và tạo thành tương tác ba bên. Thời gian giới hạn: 3 tiếng.]
Nhiệm vụ đến quá bất ngờ, nhưng cũng thật đúng lúc. Cậu vừa nhận xong thì nghe thấy một giọng lạ. Sau khi xác định đối phương là bạn của Dạ Trầm thì Trúc Diệp không hề chần chừ mà lập tức ló đầu nhỏ ra, trong đầu bắt đầu tính toán cách tạo tương tác ba bên.
Ai dè còn chưa nghĩ ra được đối sách thì Dạ Trầm đã thản nhiên nhấc chân bước đi!
Đây rõ ràng là cơ hội tuyệt vời, sao có thể để vuột mất! Trúc Diệp lập tức nhô hẳn ra, rướn đầu nhìn về phía Hàn Văn đang theo sau.
Sợ cậu rơi xuống, Dạ Trầm liền đưa tay đỡ lấy và không cho cậu cử động lung tung. Trúc Diệp càng bực bội hơn, “xi — xi — xi —": “Đừng cản ta làm nhiệm vụ chứ!”
Động tác của Dạ Trầm khựng lại rồi lập tức dừng bước.
Hàn Văn vừa lúc đuổi kịp, thấy Dạ Trầm đột ngột dừng lại thì suýt thì đâm vào lưng anh: “Dạ Trầm, cậu tự dưng dừng lại làm gì vậy?”