Chuyện xảy ra ở hoa viên xem như đã khép lại. Việc có tiếp tục điều tra hay xử lý thế nào, đó đã là chuyện của hoàng thất.
Dạ Trầm không có hứng thú quản mấy chuyện phiền phức đó lập tức rời khỏi hoàng cung cùng Trúc Diệp, bước lên một con tàu vũ trụ.
Khi cửa khoang đóng lại, thiết bị cách âm chuyên dụng trong tàu cũng đồng thời hoạt động lập tức chặn lại toàn bộ tạp âm hỗn loạn từ thế giới bên ngoài.
Không gian yên tĩnh tức thì khiến Dạ Trầm cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Là một lính gác đỉnh cấp, ngũ quan của anh nhạy bén gấp hàng vạn lần người thường. Dù chỉ là tiếng lá rơi hay tiếng bước chân nhẹ cũng có thể bị khuếch đại đến mức khiến anh đau đầu không chịu nổi.
Cơn đau ấy không phải người bình thường có thể tưởng tượng, càng không thể chịu đựng.
Thực ra, mãi đến gần đây Dạ Trầm mới thật sự cảm nhận được nỗi đau này.
Trước đó...
Anh vẫn nhớ rất rõ lời ai đó từng nói: “Người ở đây đúng là kỳ lạ, rõ ràng ai cũng có hình dạng giống nhau, nhưng tại sao cảm giác về thế giới lại khác biệt đến thế? Giống như anh vậy, là một lính gác đỉnh cấp... Cuộc sống chắc hẳn rất khổ sở, đúng không?”
“Nhưng đừng lo, chỉ cần điều chỉnh đúng công tắc thì mọi vấn đề đều có thể giải quyết được!”
“Thôi bỏ đi, anh ngốc thế này, mấy thao tác phức tạp đó chắc chắn anh không học nổi đâu. Cứ để em điều khiển công tắc giúp anh, như vậy anh sẽ không thấy khó chịu nữa!”
Sau đó, quả thật anh không còn thấy khó chịu nữa. Những bài học từng khiến các lính gác khác đau đầu đến vỡ sọ, cũng chưa từng ảnh hưởng đến cuộc sống của anh.
Thế nhưng bây giờ...
Ánh mắt Dạ Trầm nhìn dần xuống rồi dừng lại trên thân thể nhỏ bé của tiểu thanh xà đang cuộn tròn trên cổ tay anh ngủ bù. Ánh mắt anh lộ vẻ phức tạp. Cảm xúc trong mắt anh không ngừng biến hóa, cuối cùng lắng đọng thành sự dịu dàng và kiên định.
Anh vừa định đưa tay lên vuốt đầu con rắn nhỏ thì quang não đột ngột phát sáng.
Người gọi đến là bác sĩ điều trị chính của Dạ Trầm, Hàn Văn.
Vừa kết nối, dù đã qua xử lý kỹ thuật nhưng giọng nói giận dữ như sấm sét vang lên vẫn đập thẳng vào tai anh đầy uy lực: “Thiếu tướng Dạ Trầm, nếu cậu đã không biết quý trọng mạng sống của mình như vậy thì mau làm thủ tục xuất viện đi, đừng bắt tôi phí công vô ích nữa!”
Hàn Văn vừa khám xong một bệnh nhân thì nhận được tin Dạ Trầm bất chấp mọi ngăn cản mà tự ý rời khỏi bệnh viện. Anh ấy tức đến mức muốn nổ tung.
Dạ Trầm im lặng vài giây rồi thản nhiên đáp: “Tôi đang chuẩn bị làm thủ tục xuất viện.”
Lần này Hàn Văn thật sự bị chọc giận đến nghẹn họng, anh ấy suýt không nói nên lời: “Cậu... Rất tốt! Rất giỏi! Vậy thì mau đến làm đi!”
Nói xong liền thẳng tay dập máy.
Sắc mặt Dạ Trầm vẫn bình tĩnh như cũ, cứ như người bị mắng nãy giờ không phải anh.
Thế nhưng chưa đến năm phút sau, Hàn Văn lại gọi đến lần nữa. So với cơn thịnh nộ lúc trước thì lần này giọng anh ấy đã dịu xuống nhiều, có thể coi là khá ôn hòa: “Dạ Trầm, tôi biết dạo này tâm trạng cậu không tốt, nhưng dù có tệ đến đâu cũng không thể lấy sức khỏe ra làm trò đùa. Nếu cậu cứ tiếp tục thế này...”
Nào ngờ anh ấy còn chưa dứt lời đã bị Dạ Trầm lạnh giọng cắt ngang: “Tôi không lấy sức khỏe ra đùa.”
Nghĩ một chút, anh hiếm khi nói thêm ba chữ: “Cậu yên tâm.”
Hàn Văn là bác sĩ điều trị chính của anh. Anh ấy có thể xem như người bạn duy nhất của anh. Dạ Trầm biết đối phương thật sự lo lắng cho mình, nhưng đối với anh thì chuyện này thật sự không cần thiết.
Hiện giờ, có lẽ tất cả mọi người đều cho rằng anh đang tuyệt vọng và suy sụp, nhưng chỉ có Dạ Trầm biết rõ…
Anh rất ổn, hơn bất cứ lúc nào.
Cho dù phần lớn biển tinh thần bị hủy hoại thì đã sao?
Cho dù thân thể bị tổn thương bởi bức xạ, tuổi thọ giảm mạnh thì đã sao?
Cho dù tổn thương tinh thần khiến mỗi giờ mỗi khắc anh đều phải chịu đựng tiếng ồn xâm thực từ thế giới bên ngoài thì đã sao?
Tất cả những điều đó đều không sánh được với niềm vui sướиɠ khi anh tìm lại được Trúc Diệp.
Anh rất ổn, hơn bất cứ lúc nào.