Dạ Trầm làm gì dễ bị đánh lừa như vậy? Giọng anh càng lúc càng lạnh, sắc như lưỡi dao: “Vậy tại sao biết rõ xung quanh không có người hầu nào khác, ngươi vẫn bỏ mặc Tiểu Hoàng tử một mình rồi rời đi?”
Mặt người hầu tái mét, vừa định mở miệng biện giải thì Dạ Trầm đã liếc nhìn khắp một vòng, bỗng lạnh lùng cười khẩy một tiếng: “Những người hầu khác của Tiểu Hoàng tử đâu? Chẳng lẽ hôm nay chỉ có mình ngươi phục vụ?”
Câu hỏi này như lưỡi dao đâm trúng chỗ đau. Sắc mặt người hầu lập tức trắng bệch. Để chuẩn bị cho kế hoạch hôm nay, ả ta đã cố ý để tất cả người hầu khác tạm thời rời đi. Ban đầu tưởng rằng khi có chuyện xảy ra, tình huống sẽ hỗn loạn đến mức chẳng ai để tâm tới chi tiết này, nào ngờ lại bị Dạ Trầm vạch trần không sót một lời.
Lúc này, các thị vệ xung quanh cũng bắt đầu cảm thấy có điều bất thường. Ánh mắt ai nấy đảo quanh, sắc mặt dần trầm xuống. Thể chất Tiểu Hoàng tử yếu ớt, bình thường bên cạnh lúc nào cũng có hơn chục người hầu thay phiên chăm sóc. Vậy mà hôm nay, ngoại trừ người này ra thì chẳng còn ai khác xuất hiện?
“Tôi...” Môi người hầu run run, vẫn cố gắng chống chế: “Tôi nghĩ mình có thể tự chăm sóc Tiểu Hoàng tử nên không gọi người khác đi theo. Là tôi sơ suất, là lỗi của tôi... Suýt chút nữa hại đến Tiểu Hoàng tử...”
Dạ Trầm nghe xong lại khẽ cười lạnh một tiếng, sau đó bước về một bên. Khi dừng lại, mũi giày phải của anh khẽ chạm vào một vật nhỏ lấp lánh ánh bạc nằm trên mặt đất.
Anh cúi đầu, giọng lạnh lùng vang lên: “Vậy thứ này là gì?”
Thấy cây kim mình tìm mãi không ra đột nhiên lại nằm ngay dưới chân Dạ Trầm, người hầu lập tức trợn tròn mắt sau đó toàn thân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, nhắm chặt hai mắt như thể đã buông xuôi tất cả.
Đầu cây kim ấy rõ ràng có vết thuốc được điều chế từ nọc rắn, đầu còn lại vẫn còn lưu lại chút mồ hôi tay của ả ta với vết tích rõ ràng như vậy nên dù có muốn biện hộ thế nào cũng chẳng thể che giấu nổi.
Kế hoạch hôm nay vốn được tính toán kỹ lưỡng. Trước tiên, thả vài con rắn độc trong hoa viên sau đó bôi thuốc dẫn dụ rắn lên đình nghỉ giữa vườn.
Chỉ cần dẫn Tiểu Hoàng tử đến đó rồi lấy cớ rời đi, những con rắn sẽ lần theo mùi thuốc mà bò tới...
Dù trong quá trình có xảy ra trục trặc gì thì ả ta vẫn còn chuẩn bị sẵn một cây kim tẩm nọc rắn để phòng bất trắc và bảo đảm kế hoạch hoàn thành.
Nào ngờ, giữa chừng lại chui ra một con tiểu thanh xà không rõ từ đâu đến, nó không những dọa mấy con rắn độc đến mức chẳng con nào dám bén mảng lại gần mà còn dẫn theo cả Thiếu tướng Dạ Trầm!
Đến tận bây giờ người hầu vẫn không hiểu con rắn kia từ đâu xuất hiện, nhưng chuyện đó đã không còn quan trọng nữa. Đối với một kẻ đã thấy trước kết cục bi thảm của mình thì một vài chi tiết còn sót lại... Cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Thấy kế hoạch đã bị vạch trần, Trúc Diệp cuối cùng cũng cảm thấy hài lòng mà vẫy vẫy chóp đuôi trong lòng bàn tay Dạ Trầm rồi ngáp một cái nho nhỏ.
Suốt ba ngày qua, vì để hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn mà cậu chưa từng được nghỉ ngơi nên giờ mệt mỏi đến mức sắp kiệt sức rồi.
Đội trưởng đội thị vệ đứng bên cạnh sững người thật lâu, không ngờ tình hình lại xoay chuyển chóng mặt như thế. Mãi đến lúc hoàn hồn, anh ta mới cúi đầu nói lời cảm ơn: “Hôm nay thật sự cảm ơn Thiếu tướng Dạ Trầm đã ra tay hỗ trợ.”
Dạ Trầm liếc anh ta một cái, giọng lạnh nhạt: “Việc ngươi nên làm bây giờ không phải là cảm ơn ta, mà là xin lỗi nó.”
Nói rồi, ngón tay thon dài lạnh lẽo khẽ chạm nhẹ lên đầu tiểu thanh xà như một động tác vuốt ve đầy kiên nhẫn.
Nghe vậy, sắc mặt đội trưởng đội thị vệ thoáng lộ vẻ lúng túng. Nhưng nghĩ đến việc vừa rồi mình quả thật đã hiểu lầm thú cưng của Thiếu tướng, anh ta không do dự nữa lập tức cúi đầu nói: “Xin lỗi, vừa rồi là chúng tôi đã hiểu lầm ngươi.”
Trúc Diệp hào phóng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Không sao không sao! Miễn là nhiệm vụ đã hoàn thành thì mọi chuyện đều có thể tha thứ hết!”
Dạ Trầm nhìn cậu một cái, ánh mắt mang theo vài phần khó hiểu, rồi chỉ vào cổ tay mình: “Quấn vào, chúng ta về thôi.”
Đầu Trúc Diệp còn chưa kịp tiêu hóa xong câu nói kia thì cơ thể đã theo phản xạ quấn lấy cổ tay hắn, sau đó biến thành một chiếc vòng tay màu xanh lá cây.
Mãi đến khi ý thức được mình vừa làm gì, Trúc Diệp lập tức cứng đờ. Mình... Mình vừa làm cái gì thế? Đây rõ ràng là lần đầu gặp mặt mà!
Đang ngơ ngác, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng cười trầm thấp mà giọng điệu mang theo từ tính khiến người ta ngứa tai. Trúc Diệp theo bản năng ngẩng đầu nhìn Dạ Trầm, nhưng chỉ thấy khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng như cũ của anh và không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Chóp đuôi cậu khẽ rung lên, đầy nghi hoặc. Chẳng lẽ... Mình nghe nhầm?