Ngay tức thì mọi nỗi buồn tan biến như mây khói, Trúc Diệp ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực nhìn người đàn ông vẫn đang lạnh mặt ôm mình: Oa oa oa! Chính là hắn rồi!
Ngay sau đó, giọng hệ thống quen thuộc lại vang lên du dương trong đầu.
[Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ khởi động hệ thống! Hệ thống bán manh chính thức khởi động! Hãy tiếp tục tiến bước trên đại lộ bán manh đầy vinh quang nhé!]
[Phần thưởng nhiệm vụ lần này là một mảnh vỡ bán manh. Xin hãy giữ gìn cẩn thận.]
Trúc Diệp không buồn quan tâm đến cái gọi là "mảnh vỡ bán manh", sau khi xác nhận rằng nhiệm vụ đã hoàn thành trót lọt và bản thân không bị kéo theo hệ thống mà biến mất, cuối cùng cậu mới nhẹ nhõm thở phào một hơi dài.
Ngay lúc ấy, đội trưởng thị vệ cuối cùng cũng từ cú sốc vừa rồi lấy lại được chút tinh thần, lắp ba lắp bắp mở miệng: “Thiếu... Thiếu tướng Dạ Trầm, cái đó... Ngài... Con rắn độc này vừa rồi đã tấn công Tiểu Hoàng tử, cho nên... Chuyện này...”
Nghe đến đó, Trúc Diệp lập tức thè lưỡi phản bác: “Ta không có tấn công Tiểu Hoàng tử! Ta chỉ đang bán manh thôi! Chỉ tiếc là nhóc con không biết thưởng thức! Hừ!”
Dạ Trầm liếc nhìn con tiểu thanh xà trong lòng bàn tay đang phồng má trợn mắt vì tức giận, giọng lạnh nhạt vang lên: “Nó không phải rắn độc, cũng không tấn công Tiểu Hoàng tử.”
Trúc Diệp lập tức gật đầu lia lịa, ra sức phối hợp. Quả nhiên, người có mắt nhìn thì đầu óc cũng sáng suốt chỉ cần một ánh mắt là hiểu được tâm ý của cậu rồi!
“Nhưng mà...” Đội trưởng thị vệ khó xử nhìn quanh mà không dám trực tiếp đối mặt với Dạ Trầm, nhưng cũng biết nếu cứ thế bỏ qua chuyện hôm nay thì rất khó ăn nói. Nhất thời, anh ta rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Nghĩ đến đây, anh ta không khỏi quay đầu nhìn về phía người hầu đang co rúm ở góc. Chính ả ta là người đầu tiên kêu lên rằng có rắn độc tấn công Tiểu Hoàng tử, vậy mà giờ lại rụt cổ né tránh như con chim cút bị dọa sợ?
Cảm nhận được ánh mắt của thị vệ, người hầu liền cúi gằm đầu giả vờ làm người vô hình, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.
Ban đầu ả ta dự tính, nếu kế hoạch trót lọt thì có thể thuận tiện đổ hết mọi tội lỗi lên đầu con rắn này, như vậy bản thân vừa tránh được nghi ngờ lại còn toàn thân rút lui an toàn.
Ai ngờ mọi chuyện lại đổ bể ngay phút chót. Con rắn kia không những không chết, mà giờ còn vô duyên vô cớ biến thành “sủng vật” của Thiếu tướng Dạ Trầm. Nếu còn tiếp tục gây chuyện thì e là chỉ chuốc lấy tai họa vào thân. Chi bằng... Giả chết cho yên thân.
Tính toán của ả ta rất hợp lý, nhưng Trúc Diệp sao có thể để ả ta trốn tránh trách nhiệm dễ dàng như thế?
Sợ những người xung quanh thật sự bị lừa, Trúc Diệp lập tức trừng mắt nhìn chằm chằm về phía người hầu kia và không ngừng phát ra mấy tiếng “xi — xi —”: “Tốt nhất ngươi nên tự mình thừa nhận! Vừa rồi chính ngươi định dùng ngân châm đâm Tiểu Hoàng tử, còn muốn vu oan giá họa cho ta! Nếu không thì ta sẽ cắn chết ngươi ngay tại chỗ!”
Dạ Trầm khẽ đưa ngón tay xoa xoa đầu rắn nhỏ để trấn an, ánh mắt vẫn luôn dừng trên người hầu kia. Giọng anh lạnh đến cực điểm: “Ngươi là người hầu bên cạnh Tiểu Hoàng tử?”
Người hầu bị ánh mắt ấy quét tới, toàn thân liền run lên. Biết không thể tiếp tục giả câm giả điếc, ả ta đành run rẩy gật đầu: “V... Vâng.”
Dạ Trầm tiếp tục hỏi: “Vừa rồi chính miệng ngươi nói là Trúc Diệp cắn Tiểu Hoàng tử?”
Trúc Diệp ngẩng đầu nhìn anh một cái, nhưng chỉ có thể thấy chiếc cằm sắc nét như tạc của người đàn ông. Kỳ quái thật, sao hắn biết tên mình?
Người hầu lại giật mình, run giọng đáp: “Tôi... Tôi vừa rồi thấy gió lớn nên đi lấy áo choàng cho Tiểu Hoàng tử. Nào ngờ quay lại thì thấy một con rắn độc...
À không, một con rắn đang lao về phía ngài ấy, tôi liền tưởng rằng nó cắn người...”
Lời nói nghe qua tưởng như hợp tình hợp lý, nhưng chỉ có thể gạt được những kẻ không biết rõ nội tình.