Chương 3

Trúc Diệp vẫy nhẹ chóp đuôi, đang định quay người bỏ chạy thì bất ngờ có một thanh kiếm lạnh lẽo chém thẳng về phía cậu!

Cậu lập tức xoay người né tránh vừa gấp vừa giận, còn thè lưỡi về phía người ra tay kia như muốn mắng: Người muốn hại Tiểu Hoàng tử đâu phải là ta! Làm ơn phân biệt rõ đối tượng rồi hãy ra tay được không?

Tiếc rằng đối phương hoàn toàn không hiểu "ngôn ngữ rắn", thấy Trúc Diệp tránh được một kiếm thì càng thêm tức giận mà giơ kiếm chém tiếp lần nữa. Những người bên cạnh cũng lập tức xông lên hỗ trợ.

Trận chiến ác liệt như chỉ chực nổ ra, còn thời gian nhiệm vụ thì đang từng giây từng phút trôi về con số không. Trúc Diệp vừa tức vừa sốt ruột và hoàn toàn không biết nên làm gì mới phải.

Đúng lúc ấy, từ vòng ngoài đột nhiên vang lên một giọng nam trầm thấp, mang theo từ tính và áp lực khiến người ta không dám kháng cự: “Dừng tay.”

Giọng không lớn, nhưng lại như mang sức nặng ngàn cân khiến tất cả những người đang ra tay tấn công đều theo phản xạ mà lập tức khựng lại.

Đối với Trúc Diệp thì giọng nói đó hoàn toàn xa lạ, thế nhưng lại khiến tim cậu như khựng một nhịp. Cậu bất giác quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy hàng thị vệ vốn đang bao vây nghiêm ngặt bất ngờ tản ra để nhường ra một lối đi. Một người đàn ông cao lớn mặc quân phục chỉnh tề, giày ống đen bóng, đang từng bước tiến về phía họ.

Ánh mắt Trúc Diệp dần dần dịch lên trên, cuối cùng dừng lại ở gương mặt hơi tái nhợt mà cương nghị kia. Đôi môi người đàn ông mím chặt gần như chẳng còn chút huyết sắc nào.

Đôi mắt của anh rất sâu, màu đen tuyền lấp lánh ánh sáng tựa như cơn bão ngầm đang cuộn trào. Chỉ cần bị ánh mắt ấy nhìn thẳng thì sẽ khiến người ta sẽ vô thức thấy căng thẳng và không dám cử động.

Ngay cả Trúc Diệp cũng thấy tim mình siết lại. Cậu chắc chắn chưa từng gặp người đàn ông này, nhưng ánh mắt kia lại kỳ lạ đến mức khiến cậu chột dạ và cả cơ thể theo bản năng căng cứng lại.

Khi người kia dừng lại cách cậu không xa, đội trưởng thị vệ lập tức tiến lên rồi cúi người hành lễ: “Thiếu tướng Dạ Trầm, không phải lúc này ngài nên...”

Nói được nửa câu thì như nhận ra điều gì đó, giọng điệu lập tức chuyển sang kinh ngạc: “Ngài... Sao lại đến đây?”

Dạ Trầm chỉ liếc anh ta một cái với ánh mắt lạnh nhạt rồi lại quay đầu nhìn con rắn lục nhỏ xíu kia, chậm rãi nói: “Nó là của tôi.”

Toàn bộ thị vệ hoàng gia: “...”

Họ có nghe nhầm không vậy?

Trúc Diệp thì vẫn trong trạng thái căng thẳng mơ hồ: Hả? Anh vừa nói cái gì cơ?

Không đúng! Anh nói gì không quan trọng, điều quan trọng là thời gian nhiệm vụ chỉ còn lại đúng một phút thôi! Chẳng lẽ mình sắp tiêu đời rồi sao?!

Vì sao? Vì sao đứng trước một tiểu xà đáng yêu thế này mà lại không ai chịu khen lấy một câu chứ!

Cái đầu nhỏ của Trúc Diệp rũ xuống đầy ủ rũ, dáng vẻ chán nản đến mức khiến người ta muốn ôm vào lòng dỗ dành.

Hình ảnh ấy rơi vào mắt Dạ Trầm khiến ánh nhìn lạnh lùng vốn phủ đầy băng sương của anh dịu đi một chút.

Ban đầu, anh còn định xử lý con vật to gan dám làm loạn này một phen. Nhưng giờ nhìn thấy dáng vẻ đáng thương ấy, anh chỉ có thể nhẹ nhàng thở dài rồi cúi người ôm lấy con rắn lục nhỏ đang rũ rượi trong lòng bàn tay và dùng giọng trầm thấp không chút biểu cảm nói: “Ngươi rất đáng yêu.”

Trong chớp mắt, tất cả thị vệ hoàng gia đều hít vào một ngụm khí lạnh rồi mắt trợn tròn như chuông đồng.

Lần này... Họ nhất định là nghe nhầm rồi!

Thiếu tướng Dạ Trầm – người nổi tiếng là lãnh khốc vô tình, từ trước đến nay chưa từng có nửa điểm dịu dàng lại vừa nói ra một câu khiến người ta hoàn toàn không biết nên hình dung thế nào cho phải?

Trái ngược hoàn toàn với sự khϊếp hãi của những người xung quanh, phản ứng của Trúc Diệp lại là... Sét đánh giữa trời quang.

Cậu vốn đã tuyệt vọng nghĩ rằng mình không còn cách nào hoàn thành nhiệm vụ, ai ngờ giây phút cuối cùng lại có kỳ tích xuất hiện!