Chương 2

Trúc Diệp bắt đầu hơi hụt hẫng. Cậu đã dễ thương đến thế rồi, vì sao nhóc con này vẫn chưa chịu khen?

Không sao, vẫn còn chiêu mạnh hơn!

Cậu hít sâu một hơi, giữ nguyên tư thế hiện tại rồi tiếp tục vặn mình thêm mấy vòng. Chẳng mấy chốc, thân rắn nhỏ nhắn đã biến thành một cây “quẩy” xanh lè bé xíu.

Thế này thì chắc đủ đáng yêu rồi nhỉ? Mau khen ta đi! Khen rồi ta có thể hoàn thành nhiệm vụ!

Thế nhưng, phản ứng của cậu bé lại là... Ngáp một cái thật to, to đến cả đôi mắt đen láy kia cũng ngập tràn hơi nước buồn ngủ.

Cơ thể Trúc Diệp lại cứng đờ lần nữa. Cậu đã diễn sâu bán manh đến vậy rồi, mà nhóc này lại... Buồn ngủ?

Cây “quẩy xanh” vừa vặn chặt ban nãy lập tức xẹp lép, biến lại thành một con rắn lục mệt mỏi nằm bẹt dưới đất mà chẳng còn chút sinh khí nào.

Lúc này, thời gian nhiệm vụ còn lại cũng chỉ chưa đầy mười phút.

Không được, tuyệt đối không thể từ bỏ dễ dàng như thế!

Trúc Diệp lập tức chấn chỉnh tinh thần mà nâng nửa thân trước lên, chậm rãi gập mình mấy lần cuối cùng uốn thành hình bậc thang.

Đây là chiêu bán manh mới học được khi leo cầu thang ban nãy, chắc chắn sẽ có hiệu quả! Cậu không tin mình đã dễ thương đến mức này rồi mà nhóc con kia còn không chịu khen!

Cậu bé dụi dụi mắt, mở to mắt nhìn con rắn nhỏ đang uốn mình thành bậc thang. Rồi cuối cùng, cậu ấy bật cười rạng rỡ.

Trúc Diệp mừng rỡ cực độ, nghĩ thầm: Được rồi! Nhất định sắp khen ta đáng yêu rồi!

Nhưng...

“Ngươi là cái gì thế?” Cậu bé từ từ ngồi xổm xuống, hỏi bằng giọng trẻ thơ đầy tò mò. Rõ ràng đây là lần đầu tiên cậu bé nhìn thấy rắn, nhưng không hề sợ hãi mà ngược lại còn hết sức hiếu kỳ.

Đuôi Trúc Diệp khẽ giật một cái, suýt chút nữa không giữ được hình dạng hiện tại. Ngươi đến rắn lục đáng yêu thế này mà cũng không nhận ra à! Nhưng mà giờ đừng hỏi nữa, mau khen ta đáng yêu đi chứ!

Không thấy hồi đáp, cậu bé lại nghiêng đầu hỏi tiếp: “Sao ngươi không biết nói chuyện?”

Trúc Diệp rốt cuộc không nhịn được nữa, lại hóa thành dáng vẻ “con rắn nằm bẹp ướt sũng”, trong lòng uất ức đến muốn khóc: Tôi mà biết nói thì tôi đâu còn là rắn nữa!

Mà nếu tôi biết nói thì tôi đã chẳng phải khổ sở đi bán manh để cầu sống thế này, hu hu...

Nhìn chằm chằm vào đồng hồ nhiệm vụ đang điên cuồng đếm ngược về số 0, Trúc Diệp càng thêm sốt ruột. Cậu nhẹ nhàng “xi” một tiếng với cậu bé, ý là: Sao cậu còn chưa chịu khen tôi đáng yêu?

Thế nhưng hành động này lại khiến cậu bé giật mình, theo phản xạ lùi về sau một bước, kết quả không cẩn thận ngã ngồi xuống đất.

Có lẽ hơi đau, đôi mắt cậu bé lập tức hoe đỏ, nước mắt long lanh trực trào.

Trúc Diệp cũng hoảng theo, đang định bò lại gần thì chợt nghe thấy một tiếng hét hoảng loạn vang lên: “Mau... Mau! Người đâu! Có rắn độc tấn công Tiểu Hoàng tử rồi!”

Tiếng hét bất ngờ khiến đầu óc Trúc Diệp choáng váng, nhưng ánh mắt nhanh chóng lạnh lại và chuyển sang nhìn chằm chằm vào tay trái của người hầu đang vội vã chạy tới.

Trong lúc người kia lao tới, dường như có một tia sáng bạc lóe lên trong tay áo.

Người hầu chạy đến bên Tiểu Hoàng tử, vừa định đưa tay bế cậu nhóc lên thì Trúc Diệp đã thè lưỡi cảnh báo rồi sau đó phóng người lao đến.

Người hầu hoảng loạn hét to, cả người ngã nhào về sau. Trúc Diệp lại chỉ tập trung nhìn vào tay trái của ả ta và thấy một vật sáng bạc rơi khỏi tay rơi xuống đất rồi phát ra tiếng “keng” rất khẽ.

Lúc này, cậu mới thật sự thở phào.

Cùng lúc đó, các thị vệ hoàng gia đã bao vây toàn bộ hoa viên. Mấy người trong số họ còn rút kiếm chạy thẳng về phía bên này.

Ở bên kia, ngự y đã kiểm tra sơ lược tình trạng Tiểu Hoàng tử và xác nhận không bị thương thì mới nhẹ nhàng thở ra.

Ban nãy Trúc Diệp chỉ mải chú ý đến người hầu kia, giờ mới ý thức được là có vẻ như tình cảnh hiện tại của cậu... Cực kỳ nguy hiểm?

Dù bản thân không cảm thấy sợ hãi, nhưng nhìn thời gian nhiệm vụ sắp cạn đáy thì lòng Trúc Diệp cũng bắt đầu cuống cuồng.

Người xung quanh thì rất đông, nhưng nhìn qua là biết không phải kiểu người có thể thưởng thức sự đáng yêu của cậu. Nếu cứ nấn ná ở đây thì chỉ tổ lãng phí thời gian. Chi bằng tranh thủ chạy đi biết đâu còn kịp gặp đúng đối tượng!