Chương 15

Cảm nhận được suy nghĩ của Trúc Diệp, Dạ Trầm đưa tay định xoa cái đầu nhỏ của cậu nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm đến lại đột ngột dừng lại.

Vì anh cảm nhận được một suy nghĩ khác của Trúc Diệp.

Rõ ràng Trúc Diệp của anh đã không còn nhớ anh nữa vậy mà vẫn luôn nghĩ cho anh khắp mọi nơi, Dạ Trầm chỉ thấy tim mình như sắp tan chảy.

Trúc Diệp ngẩng đầu nhìn Dạ Trầm đầy nghi hoặc, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng rồi sao người này lại đột nhiên dừng lại?

Thấy Dạ Trầm chuẩn bị rụt tay về, Trúc Diệp vội vã nhích đầu nhỏ tới, chủ động chạm vào đầu ngón tay của anh.

Lần này, cậu đã khống chế được suy nghĩ của mình không còn nảy sinh ý định đưa mảnh ghép bán manh cho Dạ Trầm nữa, vậy nên mảnh ghép ấy cũng ngoan ngoãn nằm yên trong kho hệ thống mà không hề có chút biến hóa nào.

Rút ra kết luận này, Trúc Diệp đang định điều chỉnh suy nghĩ để thử lại lần nữa thì cả thân thể bé nhỏ đã bị Dạ Trầm bế lên.

“Chắc là Trúc Diệp đói rồi nhỉ? Buổi trưa muốn ăn gì?” Dạ Trầm vừa nói vừa đi về phía phòng bếp.

Trúc Diệp vốn chẳng hề có chút sức đề kháng nào với mỹ thực, vừa nghe thấy vậy đã lập tức bị dời sự chú ý: “Xì xì xì!” Ta muốn ăn mấy món tối qua ấy!

Dạ Trầm lại nhẹ nhàng nói: “Đã không biết muốn ăn gì, vậy thì để ta quyết định nhé.”

Trúc Diệp tức tối quẫy đuôi, lại xì xì thêm hai tiếng nữa.

Sao cái tên này cứ không hiểu ý cậu thế? Không hiểu cũng thôi đi lại còn cố tình diễn giải sai ý cậu, thật đáng giận quá đi!

Có điều, chút giận dỗi ấy chỉ duy trì được vài giây liền tan biến sạch sẽ, bởi vì cậu nghe thấy Dạ Trầm nói tiếp: “Sườn xào chua ngọt, bò hầm khoai tây, cánh gà kho, ngươi thấy sao?”

Trúc Diệp vui mừng đến độ quẫy đuôi lia lịa và gật đầu không ngừng với Dạ Trầm, ba món này nghe thôi cũng biết là mấy món cậu thích ăn nhất!

Thấy sinh vật nhỏ xíu vừa rồi còn u oán không vui nhưng chớp mắt đã rạng rỡ tươi cười, Dạ Trầm khẽ cong môi: “Đã vậy thì bữa trưa hôm nay sẽ chuẩn bị ba món này.”

Có mỹ thực để thưởng thức dĩ nhiên là chuyện vô cùng tuyệt vời, điều đáng tiếc duy nhất là lần này Trúc Diệp không nhận được nhiệm vụ hàng ngày mới nên không thể kiếm thêm mảnh ghép bán manh.

Ơ mà, nhắc đến mảnh ghép bán manh Trúc Diệp mới nhớ ra mình còn chưa hoàn thành xong cuộc thử nghiệm vừa rồi. Nhưng mà mỹ thực trước mắt, thử nghiệm để sau hẵng tính vậy.

Sau khi ăn xong một bữa trưa thịnh soạn bụng Trúc Diệp lại căng phồng lên, cậu thoả mãn nằm lười trên đùi Dạ Trầm và chờ anh xoa bụng cho mình.

Dạ Trầm cũng vô cùng hiểu ý nhưng ngay lúc anh định nhấc sinh vật nhỏ xíu kia lên thì quang não bất chợt nhấp nháy sáng.

Dạ Trầm cúi đầu liếc nhìn tin nhắn nhận được rất nhanh liền xoay màn hình quang não về phía Trúc Diệp: “Muốn đi không?”

Trúc Diệp lắc lư cái bụng tròn vo mà quay đầu nhìn sang. Tin nhắn này được gửi dưới danh nghĩa của hoàng hậu Đế quốc tinh tế mời Dạ Trầm đến hoàng cung làm khách vào ngày mai, còn đặc biệt nhấn mạnh hy vọng anh có thể mang theo tiểu thanh xà kia.

Tuy trong thư không nói rõ nhưng hiển nhiên là vì chuyện xảy ra ngày hôm trước. Trúc Diệp nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát rồi khẽ lắc đầu.

Hiện tại cậu chỉ muốn chuyên tâm làm nhiệm vụ, còn chuyện đến hoàng cung làm khách thì thôi miễn đi.

Thế nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên liền nghe thấy âm thanh của hệ thống vang lên: “Xì! Nhiệm vụ chính tuyến đã kích hoạt, xin hãy nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ.”

Giao diện hệ thống lập tức hiển thị nội dung nhiệm vụ mới.

Nhiệm vụ chính tuyến: Cùng Dạ Trầm đến hoàng cung làm khách, đồng thời kéo gần quan hệ giữa anh và tiểu hoàng tử.

Thời hạn nhiệm vụ: 2 ngày.

Nhìn thấy nội dung nhiệm vụ như thế, Trúc Diệp suýt nữa tức đến độ nhảy dựng lên. Vừa mới quyết định không đi hoàng cung thế mà hệ thống lại ném cho cậu nhiệm vụ như vậy, thật chẳng coi trọng cảm nhận của cậu gì cả!

Nhưng nghĩ đến mảnh ghép bán manh Trúc Diệp rất nhanh lại xìu xuống. Dù quả thật rất tức nhưng nhiệm vụ thì vẫn phải hoàn thành thôi.

Còn về việc vì sao mình lại xem trọng mảnh ghép bán manh vốn chỉ có tác dụng với Dạ Trầm đến vậy, Trúc Diệp hoàn toàn chưa từng nghĩ tới.

Vừa mới lắc đầu từ chối, Trúc Diệp lại vội vàng gật đầu lia lịa: “Xì xì xì~” Vậy thì cùng đi đi~

Trong mắt Dạ Trầm thoáng qua vài phần dao động, anh khẽ hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng ôm lấy tiểu thanh xà mà dịu dàng xoa bụng cho cậu: “Trúc Diệp không muốn đi thì chúng ta không đi nữa.”

Trúc Diệp lập tức cuống lên, vặn vẹo thân thể nhỏ bé mà nhìn về phía Dạ Trầm: “Xì xì xì!” Cậu đâu có nói là không muốn đi đâu!

Hơn nữa cậu còn phải làm nhiệm vụ nữa mà, không đi sao được?