Rõ ràng cậu đã thể hiện rất đáng yêu rồi mà, sao tên này chẳng chịu phối hợp gì hết vậy!
Trúc Diệp tức đến mức cắn mạnh một miếng bánh mì kẹp thịt thỏ, vừa nhai vừa nghiêm túc suy nghĩ bước tiếp theo phải làm gì để vừa bán manh vừa chọc cười người kia.
Cậu đâu biết, tuy Dạ Trầm vẫn mím chặt môi nhưng đáy mắt đã sớm tràn đầy ý cười.
Sao Trúc Diệp của anh có thể đáng yêu đến thế?
Sau một hồi vắt óc suy nghĩ, cuối cùng Trúc Diệp cũng nghĩ ra một chiêu mới.
Cậu liếc nhìn Dạ Trầm rồi chậm rãi trườn đến cạnh ly thủy tinh đựng nửa cốc sữa. Sau đó, cậu dùng thân thể dài nhỏ của mình cuốn một vòng quanh thành ly, rồi rướn đầu chui vào trong để uống sữa.
Trông như vậy chắc đủ đáng yêu rồi nhỉ?
Vừa nghĩ, Trúc Diệp vừa lén ngẩng mắt nhìn phản ứng của Dạ Trầm. Thấy anh vẫn giữ nguyên gương mặt nghiêm túc thì Trúc Diệp tức giận quất chóp đuôi.
Lúc này, cậu quên béng mất là mình đang cuộn trên thành ly. Cái đuôi vừa vẩy liền khiến cả ly sữa xoay tròn, còn thân hình cậu cũng bắt đầu mất cân bằng.
Hơn nữa đầu cậu còn đang thò trong ly, lắc trái lắc phải vài cái, bộp một tiếng, Trúc Diệp rơi thẳng vào trong ly sữa.
Cậu bị bắt uống mấy ngụm sữa, mãi mới ổn định được thân hình rồi từ từ ngoi đầu ra.
Chỉ muốn bán manh một chút, không ngờ lại thảm hại thành thế này... Trúc Diệp vừa thấy bực vừa thấy uể oải, khẽ lắc đầu nhỏ định leo ra khỏi ly sữa thì chợt nghe bên tai vang lên một tiếng cười trầm thấp.
Cậu ngẩng đầu lên thì thấy Dạ Trầm đang cong khóe môi, cúi đầu nhìn mình.
Sự chán nản trong lòng Trúc Diệp lập tức tan biến, niềm vui tràn ngập trong lòng cậu. Cười rồi! Dạ Trầm đã cười rồi! Cuối cùng nhiệm vụ của cậu cũng hoàn thành rồi!
Hệ thống cũng đúng lúc vang lên: “Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày. Phần thưởng lần này là một mảnh ghép ‘bán manh’, hãy bảo quản cẩn thận.”
Nhìn hai mảnh "bán manh" trong gói hệ thống, Trúc Diệp vui sướиɠ rít lên hai tiếng khe khẽ.
Còn Dạ Trầm thì nhân lúc này, lén lút dùng quang não chụp một loạt ảnh rồi cẩn thận cất giữ lại.
Sau đó mới đưa Trúc Diệp ra khỏi ly sữa, rửa sạch qua một lượt rồi dùng khăn giấy lau khô.
Trúc Diệp hoàn toàn không hay biết chuyện đó, trong lòng cậu còn đang cảm thấy vui vẻ vì hoàn thành nhiệm vụ.
Tâm trạng vui lên, đầu óc cũng trở nên linh hoạt hơn.
Hiện tại cậu đã có hai mảnh "bán manh" vừa hay có thể thử nghiệm xem rốt cuộc mảnh này có tác dụng gì.
Lần trước mảnh "bán manh" bị tiêu hao là do Dạ Trầm dùng ngón tay chạm vào đầu cậu.
Thế nhưng tối hôm qua sau khi cậu nhận được một mảnh "bán manh", Dạ Trầm cũng từng chạm vào người cậu không chỉ một lần và trong đó có cả vuốt đầu, vậy mà mảnh "bán manh" ấy vẫn còn nguyên đến giờ.
Điều đó cho thấy tư thế hành động không phải là yếu tố quyết định việc sử dụng mảnh "bán manh".
Chẳng lẽ là vì lúc đó tình trạng của Dạ Trầm quá tệ nên mảnh "bán manh" mới tự động phát huy tác dụng?
Hay là việc sử dụng mảnh "bán manh" thật ra có liên quan đến tâm trạng của chính mình?
Trong lòng Trúc Diệp đã có vài suy đoán, còn đúng sai ra sao thì chỉ cần thử nghiệm là biết ngay.
Buổi sáng hôm ấy, Dạ Trầm trông có vẻ rất bận, vẫn luôn ở trong thư phòng, Trúc Diệp cũng không tiện quấy rầy. Mãi đến khi anh bước ra khỏi thư phòng thì tiểu thanh xà mới "soạt" một cái, dựng người lên.
“Trúc Diệp.” Dạ Trầm cúi người ôm tiểu thanh xà đang nằm trên ghế sofa lên, để cậu quấn lên vai mình rồi ngồi xuống ghế sofa: “Có phải thấy buồn chán không? Sao nãy giờ không đến tìm ta?”
Tuy Dạ Trầm ở trong thư phòng, nhưng cửa phòng luôn mở sẵn cho Trúc Diệp, cậu hoàn toàn có thể vào bất cứ lúc nào.
Trúc Diệp lắc lắc cái đầu nhỏ, liếc nhìn gương mặt Dạ Trầm đang hiện rõ vẻ mệt mỏi dù anh cố gắng che giấu, cậu chủ động dụi đầu vào cổ anh mà thầm nghĩ: Rõ ràng thân thể đã rất tệ rồi mà còn cố gắng làm việc như thế, đến cậu cũng muốn khuyên anh nên nghỉ ngơi một chút.