Chương 13

Dạ Trầm làm bộ khó xử: “Nhưng ta chỉ có một gói thôi...”

Tôi chỉ cần uống một ngụm! Một ngụm là đủ!

Trúc Diệp lo Dạ Trầm thật sự sẽ không cho mình uống, bèn vội vàng bò lên lòng bàn tay anh, quấn lấy ngón tay anh như làm nũng và còn dùng chóp đuôi khẽ chọc vào lòng bàn tay anh.

Nhìn con rắn nhỏ vừa bán manh vừa nũng nịu lại cộng thêm đôi mắt nhỏ kia cứ nhìn chằm chằm mình đầy khẩn cầu khiến tim Dạ Trầm cũng sắp tan chảy, anh khẽ thở dài: “Được rồi, cho ngươi uống một ngụm.”

Mắt Trúc Diệp lập tức sáng lấp lánh, chóp đuôi vẫy càng hăng hái hơn.

Lòng bàn tay bị chọc đến ngứa ngáy, dường như cảm giác ấy còn lan xuống tận đáy tim. Dạ Trầm đưa gói dịch dinh dưỡng đã mở đến trước miệng con rắn nhỏ, Trúc Diệp lập tức ngoan ngoãn há miệng ra.

Chất lỏng mát lạnh rơi vào miệng, Trúc Diệp cẩn thận nếm thử một chút, đúng là không có mùi vị gì nhưng cũng không đến mức khó uống như cậu tưởng tượng.

Sau khi đút cho rắn nhỏ xong, Dạ Trầm mới thu tay lại rồi tự mình uống nốt phần còn lại.

Ngay sau đó, bên tai Trúc Diệp vang lên âm thanh của hệ thống: “Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày. Phần thưởng lần này là một mảnh ghép ‘bán manh’, hãy bảo quản cẩn thận.”

Trong lòng Trúc Diệp trợn trắng mắt. Bảo quản cẩn thận cái gì chứ? Mấy cái mảnh ghép bán manh này căn bản là chuẩn bị sẵn cho Dạ Trầm thì có!

Tối hôm đó, Trúc Diệp ăn uống no đủ rồi rúc vào cổ Dạ Trầm ngủ một giấc ngon lành. Có lẽ nhờ vào hiệu quả của mảnh ghép bán manh nên Dạ Trầm cũng hiếm khi ngủ sâu như thế.

Sáng hôm sau, Trúc Diệp lại nhận được nhiệm vụ hàng ngày mới.

Nhiệm vụ hàng ngày: Ăn sáng cùng Dạ Trầm. Trong quá trình dùng bữa, phải dùng cách bán manh khiến anh bật cười.

Thời hạn nhiệm vụ: 2 giờ.

Nhiệm vụ thế này với Trúc Diệp mà nói chẳng khác nào trò trẻ con. Cậu liếc nhanh xuống dưới thì thấy xuất hiện một dòng nhắc nhở mới mà hôm qua chưa từng thấy.

[Nhiệm vụ chính tuyến sắp mở, xin hãy chuẩn bị nghiêm túc.]

Nhiệm vụ chính tuyến? Trừ nhiệm vụ khởi động hệ thống lúc đầu, thì cho tới giờ cậu toàn nhận nhiệm vụ hàng ngày thôi. Giờ tự nhiên lại xuất hiện cái gọi là “chính tuyến” này là sao?

Còn chưa kịp nghĩ thông, Trúc Diệp đã bị người bên gối nhẹ nhàng nhấc lên rồi đặt lên ngực mình.

Giọng nói trầm thấp có chút từ tính như trực tiếp vang lên từ l*иg ngực và truyền thẳng vào tai Trúc Diệp: “Trúc Diệp tỉnh từ khi nào vậy?”

Ba ngày liền không chợp mắt đến khi tìm lại được Trúc Diệp thì tối qua Dạ Trầm mới được một giấc yên ổn, thế nên sáng nay hiếm khi anh còn dậy muộn hơn cả rắn nhỏ.

Trúc Diệp khẽ lay động chóp đuôi, khè khè hai tiếng, mới tỉnh không lâu.

Dạ Trầm hỏi như trò chuyện: “Tối qua ngủ ngon không?”

Trúc Diệp nghiêng đầu nhìn Dạ Trầm đầy nghi hoặc… Rõ ràng người này không hiểu tiếng rắn của cậu, hỏi để làm gì?

Nhưng theo phép lịch sự, cậu vẫn đáp lại một tiếng: “Khè khè~” Ngủ ngon lắm nhé.

Dạ Trầm ngừng một chút, rồi lại hỏi: “Vậy sáng nay Trúc Diệp muốn ăn gì?”

Trúc Diệp lăn một vòng trên ngực anh, trong đầu toàn là dư vị của mỹ thực tối qua.

Thịt thỏ kho, gà xào cay, thịt xào ớt xanh, canh xương hầm. Món nào cậu cũng muốn ăn tiếp!

Trúc Diệp khè khè cả buổi, bày tỏ niềm đam mê và khát khao với đồ ăn thế mà lại nghe Dạ Trầm trầm ngâm đáp: “Vậy thì ăn bánh mì kèm sữa đi.”

Trúc Diệp lập tức giận lẫy. Rõ ràng tên này không hiểu lời cậu nói, vậy còn hỏi làm gì!

Thấy Trúc Diệp đang lăn lộn tức giận trên ngực mình, khóe miệng Dạ Trầm không kìm được cong lên. Đợi cậu lăn xong, Dạ Trầm mới bổ sung một câu: “Kẹp thêm hai lát thịt thỏ nướng vào bánh mì nhé?”

Trúc Diệp lập tức từ giận thành vui, thuận thế ra yêu cầu: “Khè khè khè!” Phải bốn lát thịt thỏ nướng cơ!

Dù người này không hiểu thì cậu cũng phải nói thật to!

Cảm nhận được suy nghĩ của Trúc Diệp, Dạ Trầm khẽ bật cười mà ôm rắn nhỏ xuống lầu.

Nghe tiếng cười ấy, Trúc Diệp cũng vui phơi phới. Lát nữa nhất định có thể dễ dàng khiến người này bật cười cho xem.

Nhưng suy nghĩ thì đẹp, còn hiện thực lại phũ phàng. Đến lúc thực sự ăn sáng, Dạ Trầm nghiêm túc căng mặt và bộ dạng vô cùng nghiêm chỉnh.

Trúc Diệp vừa sốt ruột muốn tiêu diệt bánh mì kẹp thịt thỏ, lại sợ ăn xong rồi mà nhiệm vụ chưa hoàn thành, nên vừa ăn vừa cố gắng bán manh mấy lần. Thế nhưng... Hoàn toàn không có tác dụng!

Dạ Trầm chẳng có biểu hiện gì là muốn cười cả!