Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Rắn Con Đáng Yêu Nhất Toàn Tinh Tế

Chương 12

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chỉ thấy phần bụng vốn dẹt mảnh của Trúc Diệp giờ phồng rõ một cục, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện hình dáng cái “u” ấy giống y như miếng thịt thỏ cậu vừa mới nuốt.

Bị vạch trần ngay tại trận, Trúc Diệp không còn giữ nổi tư thế nghiêm túc nữa. Cậu lúng túng lấy đuôi che bụng lại rồi ngẩng đầu liếc Dạ Trầm một cái vừa chột dạ vừa giận lẫy. Làm rắn thật khổ, ngay cả ăn vụng cũng không giấu được!

Dạ Trầm khẽ cười lần nữa, anh còn vươn tay nhẹ nhàng chọc chọc bụng tròn của cậu: “Mấy món này đều là của ngươi, muốn ăn thì cứ ăn, biết chưa?”

Trúc Diệp vừa mừng vừa nghi hoặc, cậu ngẩng đầu nhìn anh… Chẳng lẽ anh không ăn à?

“Ta không ăn, ta uống dịch dinh dưỡng là được.” Đối với một tinh trạm giả thượng đẳng như Dạ Trầm, dù đồ ăn có màu sắc và hương vị đầy đủ đến mấy cũng chẳng khác gì thuốc độc nên ăn vào tuyệt đối không phải hưởng thụ.

Nếu không phải nhờ đeo thiết bị xử lý đặc biệt trên người thì e rằng anh còn chẳng thể xuống bếp.

Trúc Diệp nghiêng đầu, dịch dinh dưỡng là thứ gì? Lẽ nào còn ngon hơn cả đống món ăn tuyệt mỹ này?

Dạ Trầm mang đĩa thịt xào ớt xanh ra, dịu giọng nói: “Dịch dinh dưỡng không có mùi vị, nếu ngươi muốn thử thì có thể nếm một chút.”

Trúc Diệp vội lắc đầu nguầy nguậy. Cậu không hứng thú với mấy thứ không mùi vị ấy. Người này đúng là kỳ lạ, đồ ăn ngon thế không ăn lại đi uống cái thứ chẳng có mùi vị gì...

Nhưng nghĩ đến việc những món này đều là nấu cho mình, Trúc Diệp lại thấy trong lòng ngọt lịm.

Dạ Trầm lần lượt bưng ba món ra bàn rồi múc thêm một bát canh xương thật to, cuối cùng mới ôm lấy Trúc Diệp, lúc này đã nóng lòng không chờ nổi mà ngồi vào bàn ăn.

Dưới hiệu suất tiêu hóa siêu mạnh của Trúc Diệp thì cái bụng từng phình to giờ đã nhanh chóng trở lại bình thường, nhưng chỉ một lúc sau lại bị “cho ăn” tiếp đến nỗi phồng lên lần nữa.

Trúc Diệp ăn rất vui vẻ. Nào là thịt thỏ, nào là đùi gà, nào là thịt xào ớt xanh, hết món này đến món kia. Nhưng khi cậu còn đang định tiếp tục thưởng thức mỹ thực thì lại thấy Dạ Trầm đặt đũa xuống.

Cậu lập tức không vui, vẫy vẫy chóp đuôi lên cổ tay Dạ Trầm. Cậu còn chưa ăn no đâu đó!

“Không thể ăn quá nhanh.” Dạ Trầm nắm lấy chóp đuôi của cậu, nhẹ nhàng xoa nắn rồi kéo cả con rắn nhỏ vào lòng như đang dỗ trẻ con: “Ăn nhanh sẽ khó chịu đấy, ngoan nào.”

Trúc Diệp khè khè hai tiếng không phục, nhưng rốt cuộc vẫn không vùng khỏi vòng tay anh mà ngược lại còn thuận thế gác đầu nhỏ lên vai Dạ Trầm.

Tuy mỹ thực hấp dẫn thật, nhưng những gì người này nói hình như cũng có chút đạo lý. Hơn nữa... Không thể không thừa nhận, được anh xoa bụng nhẹ nhàng như thế… Thật sự rất thoải mái. Thôi thì coi như người này cũng có ý tốt vậy cậu không so đo nữa vậy.

Trúc Diệp vừa lười biếng vẫy chóp đuôi, vừa thầm nghĩ.

Chờ đến khi bụng cậu xẹp lại thì Dạ Trầm mới tiếp tục đút ăn. Cứ lặp lại vài lần như thế, cuối cùng ba đĩa thức ăn và nồi canh xương đều bị Trúc Diệp tiêu diệt sạch sành sanh.

Lúc này, ăn uống no nê xong, Trúc Diệp mới rảnh mắt nhìn vào bảng nhiệm vụ. Vừa nhìn đã khiến cái đuôi đang vẫy nhẹ của cậu lập tức cứng đờ.

Nhiệm vụ hàng ngày... Vẫn hiển thị chưa hoàn thành?

Rõ ràng cậu đã ăn sạch sẽ từng món một rồi, sao vẫn chưa tính là xong nhiệm vụ?

Chẳng lẽ là do... Ăn chưa đủ nhiều?

Nếu thật là như vậy thì... Cậu cũng không ngại ăn thêm một chút...

Ý nghĩ này còn chưa thành hình trọn vẹn thì chữ “Cùng” trong bảng nhiệm vụ đột nhiên được bôi đậm và chuyển màu đỏ, còn nhấp nháy điên cuồng như thể muốn hét thẳng vào mặt cậu.

Nhắc nhở rõ rành rành thế này, Trúc Diệp muốn giả ngu cũng không được. Xem ra nhiệm vụ chưa hoàn thành không phải vì cậu ăn ít, mà là vì Dạ Trầm... Chưa ăn gì cả. Trúc Diệp tiếc rẻ nghĩ.

Nhưng giờ cũng hết thức ăn rồi, hơn nữa dường như Dạ Trầm cũng không thích mấy món đó, vậy phải làm sao đây?

Đang lúc Trúc Diệp rầu rĩ thì thấy Dạ Trầm đứng dậy rồi cầm về một gói dịch dinh dưỡng, mắt cậu lập tức sáng rực.

Mỹ thực không còn, nhưng vẫn còn dịch dinh dưỡng mà!

Nếu đây là bữa tối của Dạ Trầm, vậy chỉ cần cậu uống cùng một chút thì chẳng phải cũng xem như là “cùng ăn tối” rồi sao?

Nghĩ vậy, Trúc Diệp soạt soạt trườn tới, ánh mắt dán chặt vào túi dịch dinh dưỡng trong tay Dạ Trầm.

Dạ Trầm mở túi, cúi mắt nhìn cậu: “Ngươi cũng muốn nếm thử à?”

Trúc Diệp gật đầu liên tục, cái đuôi nhỏ vẫy lia lịa.

Dạ Trầm hơi nhíu mày: “Không phải ngươi không có hứng thú với đồ không có mùi vị sao?”

Trúc Diệp chẳng còn tâm trí nào để nghĩ vì sao Dạ Trầm lại biết rõ suy nghĩ của mình như vậy. Cậu chỉ lo lắc đầu lia lịa. Chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ, cậu hoàn toàn có thể... Quan tâm đến dịch dinh dưỡng!
« Chương TrướcChương Tiếp »