Mắt Trúc Diệp lập tức sáng rực lên. Quả nhiên nghĩ gì được nấy, không ngờ nhiệm vụ đến nhanh như vậy!
Nhưng hệ thống bán manh này thật kỳ quái. Lần trước lúc nó giao nhiệm vụ thì dường như nó hiểu rất rõ hoàn cảnh lúc ấy, lần này thậm chí cứ như nó biết suy nghĩ trong đầu cậu vậy.
Tất nhiên, suy nghĩ không có ý nghĩa này chỉ thoáng qua rồi bị Trúc Diệp ném ra sau đầu. Trước mắt, việc quan trọng nhất của cậu là phải hoàn thành nhiệm vụ.
Trúc Diệp nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rất nhanh đã có sáng kiến.
Cậu trườn ra khỏi lòng Dạ Trầm rồi nghiêm túc chỉnh lại tư thế mà bắt đầu biểu diễn tiết mục bán manh.
Đầu tiên là dựng thẳng cái đầu nhỏ lên, lắc qua lắc lại mấy vòng rồi sau đó bộp một tiếng ngã rạp xuống chăn.
Nằm im như xác không hồn chừng hai giây thì Trúc Diệp mới uất ức bò dậy, dùng chóp đuôi chọt chọt cái bụng lép kẹp của mình rồi lại rít lên mấy tiếng với Dạ Trầm, ánh mắt ươn ướt dán chặt vào anh.
Ý đồ quá rõ ràng, Trúc Diệp đang nói cho Dạ Trầm biết là cậu đói đến mức sắp không chịu nổi nữa rồi, chỉ có một bữa tối thịnh soạn mới có thể cứu sống cậu!
Dĩ nhiên Dạ Trầm hiểu mấy động tác này, cho dù không hiểu thì anh cũng có cách khác để biết Trúc Diệp đang nghĩ gì.
Chỉ là nhìn con rắn nhỏ ngốc nghếch dễ thương như vậy khiến Dạ Trầm không khỏi nảy ra chút ý xấu, cố tình nhướng mày tỏ vẻ khó hiểu: “Sao thế Trúc Diệp? Không khỏe ở đâu à?”
Trúc Diệp vừa biểu diễn xong lập tức trợn trừng mắt. Cậu đã diễn sống động như thế... Lại còn siêu đáng yêu, vậy mà tên này còn không hiểu? Có cần ngốc đến thế không hả?
Khóe miệng Dạ Trầm hơi giật một chút, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc.
Dù trong lòng Trúc Diệp rất bất mãn, nhưng để hoàn thành nhiệm vụ suôn sẻ thì cậu vẫn sẽ tốt bụng bỏ qua, không nổi giận mà sẽ đổi sang một cách bán manh khác.
Cậu nhìn quanh một vòng thì thấy trên chiếc bàn ở cạnh giường có một cái cốc rỗng, cậu bèn hào hứng trườn tới. Đầu tiên cậu bò quanh cốc một vòng rồi há thật to miệng về phía cái cốc và làm ra vẻ như định nuốt cả cái cốc vào bụng.
Dạ Trầm đứng bên cạnh nhìn mà thấy buồn cười, khóe môi không kìm được cong lên, nhưng khi thấy Trúc Diệp nhìn sang thì lại nhanh chóng thu lại, anh nghiêm túc hỏi: “Trúc Diệp khát à? Để ta rót nước cho.”
Trúc Diệp tức đến mức lè lưỡi phóng tới, để lại thêm hai cái lỗ nhỏ trên cổ áo Dạ Trầm.
Bên trái hai lỗ, bên phải hai lỗ nhìn cũng khá đối xứng.
Cuối cùng Dạ Trầm không nhịn nổi nữa, anh khẽ bật cười, không trêu đùa cậu nữa: “Trúc Diệp đói rồi đúng không? Muốn ta nấu bữa tối cho ăn phải không?”
Nghe được đáp án hài lòng, Trúc Diệp lập tức buông ra, gật đầu lia lịa. Muốn muốn muốn! Hơn nữa phải là bữa tối thật thịnh soạn!
Ngón tay Dạ Trầm nhẹ nhàng chạm vào đầu nhỏ của Trúc Diệp, hỏi tiếp: “Vậy Trúc Diệp muốn ăn gì?”
Câu hỏi này khiến Trúc Diệp ngẩn người. Cậu thích ăn gì ấy nhỉ?
Cậu còn chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì đã nghe Dạ Trầm nói tiếp: “Thỏ kho, gà xào cay, thịt xào ớt xanh và thêm một bát canh xương hầm, Trúc Diệp thấy thế nào?”
Trúc Diệp nghe đến mức nước miếng sắp trào ra, cậu gật đầu lia lịa. Được được được! Mấy món này đều là món cậu thích ăn nhất!
Dạ Trầm thành thạo đặt Trúc Diệp vào túi áo trước ngực bên trái rồi sau đó đứng dậy xuống lầu.
Trúc Diệp vui vẻ một lúc lâu mới chợt nhận ra một vấn đề. Làm sao Dạ Trầm biết cậu thích ăn gì chứ?
Có điều, dưới sức hấp dẫn của mỹ thực thì nghi vấn nhỏ nhoi ấy nhanh chóng bị tiếng “rào rào” của nước miếng trong miệng đè bẹp. Tài nấu nướng của Dạ Trầm sao có thể tốt đến vậy!
Nhìn món thịt thỏ kho bóng mỡ óng ánh, miếng đùi gà béo mềm thấm đẫm vị cay nồng, những sợi thịt xào bốc khói xèo xèo hấp dẫn và còn có nồi canh xương đang sôi ùng ục bốc lên từng đợt hơi nóng thơm lừng. Mắt Trúc Diệp suýt nữa sáng rực thành màu xanh!
Thấy Dạ Trầm đang quay lưng lại thêm gia vị vào nồi canh mà Trúc Diệp lén lút trườn đến gần đĩa thịt thỏ kho đã bày sẵn, há miệng chộp một phát rồi nuốt luôn một miếng thịt lớn.
Thơm, mềm, dai, ngon đến khó tin!
Trúc Diệp còn muốn tranh thủ ăn thêm vài miếng nữa thì đã thấy Dạ Trầm quay người lại. Cậu lập tức lùi về sau, ngẩng nửa người lên và làm ra vẻ nghiêm túc như thể mình chỉ tình cờ đi ngang qua.
Dạ Trầm cụp mắt nhìn con rắn nhỏ đang nghiêm túc ra vẻ “tôi không biết gì hết”, anh vừa rửa tay vừa hỏi: “Ăn vụng đấy à?”
Trúc Diệp lập tức lắc đầu như trống tỏi. Một con rắn đàng hoàng như cậu sao có thể làm chuyện ăn vụng được chứ!
Dạ Trầm khẽ bật cười, lau khô tay. Anh bước lại gần rồi đưa ngón tay chọc vào bụng cậu: “Vậy đây là cái gì?”