Chương 1

Trong khu vườn rợp bóng cây xanh, hoa cỏ đua nhau khoe sắc, một con rắn lục nhỏ đang hối hả bơi về phía trước và cả thân hình mềm mại toát lên vẻ gấp gáp đến lạ.

Chỉ còn chưa đến nửa tiếng nữa thôi, nếu vẫn không thể hoàn thành nhiệm vụ khởi động hệ thống, cậu thật sự tiêu đời rồi!

Ba ngày trước, Trúc Diệp bất ngờ bị dịch chuyển đến nơi này, còn bị ép buộc ký kết với một hệ thống bán manh mang tên [Vì Ta Mà Sinh].

Hệ thống đưa ra một yêu cầu vô cùng đơn giản nhưng trên lý thuyết: Trong vòng ba ngày, phải có một người chủ động khen cậu “rất đáng yêu”. Nếu không, cả cậu lẫn hệ thống sẽ cùng nhau “chết máy”.

Dù trong lòng tràn đầy bất mãn và phẫn nộ trước hoàn cảnh trớ trêu này, Trúc Diệp vẫn buộc phải nghiến răng bước lên con đường bán manh chỉ để giành lấy chút thời gian sống sót.

Tìm một người khen mình đáng yêu thôi mà? Việc nhỏ như con thỏ!

Nhưng hiện thực luôn phũ phàng. Đã gần hết thời gian, vậy mà vẫn chẳng có lấy một người chịu hé môi khen cậu đáng yêu.

Thậm chí, những ai cậu từng cố gắng tiếp cận đều phản ứng y hệt nhau – còn chưa kịp thấy rõ mặt cậu đã hoảng loạn quay đầu bỏ chạy, ngay cả cơ hội thể hiện tuyệt chiêu bán manh cũng chẳng có. Thật quá đáng tiếc!

Nghĩ tới đây, Trúc Diệp thở dài rồi lè lưỡi một cái rồi lại kiên cường bơi tiếp. Dù chỉ còn một tia hy vọng, nhưng nếu chưa đến giây phút cuối cùng thì cậu tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc!

Suốt ba ngày qua, cậu vẫn chẳng thể hiểu rốt cuộc nơi này là đâu.

Cậu chỉ có thể dựa vào bản năng, không ngừng bơi khắp mọi nơi, thầm hy vọng sẽ có ai đó xuất hiện cứu cậu một mạng vào thời khắc then chốt này.

Thời gian trôi qua từng giây, từng phút. Trúc Diệp càng lúc càng bơi nhanh hơn. Cuối cùng, cậu nghe thấy trong gió vang lên hai giọng nói loáng thoáng của con người.

Một giọng nữ dịu dàng, chậm rãi: “Vậy tôi đi lấy áo choàng cho ngài ngay, ngài cứ ngồi đây đừng chạy lung tung nhé?”

Một giọng trẻ con ngây thơ vang lên đáp lại: “Vâng, con sẽ ngoan ngoãn ngồi yên ở đây, tuyệt đối không chạy đâu.”

Hai mắt Trúc Diệp lập tức sáng lên, cơ thể nhỏ bé càng thêm hăng hái lao về phía phát ra âm thanh.

Điều đầu tiên cậu nhìn thấy là một đôi giày nhỏ đang đung đưa. Phía trên là ống quần trắng tinh, lên cao nữa thì đã khuất tầm nhìn.

Trúc Diệp cẩn thận thò đầu ra khỏi bụi hoa, định quan sát tình hình trước khi xuất hiện. Nhưng đúng lúc đó, cậu lại bắt gặp một đôi mắt to tròn, đen láy đang nhìn thẳng về phía mình.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn thân Trúc Diệp cứng đờ. Xong rồi! Bị phát hiện chính diện thế này, chắc chắn lại bị dọa sợ chạy mất!

Nhưng điều xảy ra tiếp theo hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của cậu. Đôi mắt to đen láy ấy không hề lộ ra chút sợ hãi nào, mà đôi chân ngắn còn đang đung đưa nhàn nhã, trông vô cùng bình tĩnh.

Nhận ra điều này, đáy mắt Trúc Diệp không khỏi lóe lên vẻ mừng rỡ. Cậu lập tức trườn ra thêm một đoạn còn cố tình lộ chút thân hình nhỏ bé, đồng thời tỉ mỉ quan sát sắc mặt và phản ứng của cậu bé kia.

Lần này, cậu bé rốt cuộc cũng có phản ứng. Cậu ấy chớp chớp mắt, rồi chậm rãi trượt người từ trên ghế xuống. Trúc Diệp căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, sợ cậu bé sẽ quay đầu bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Nhưng một lần nữa, kết quả khiến cậu hoàn toàn bất ngờ.

Cậu bé ấy không những không bỏ chạy mà còn tiến lại gần thêm mấy bước như thể muốn nhìn rõ xem sinh vật nhỏ kỳ lạ vừa bò ra từ trong bụi hoa kia rốt cuộc là gì.

Trúc Diệp bất giác nín thở, cả người hóa đá chỉ thiếu nước dán biển "tượng rắn sống". Trong lòng thì gào thét không ngừng: Tuyệt quá! Cuối cùng cũng có cơ hội thi triển kỹ năng bán manh rồi!

Đợi đến khi xác định chắc chắn đối phương không bị dọa sợ, thậm chí còn lộ ra vẻ tò mò, Trúc Diệp mới nhẹ nhàng nâng nửa thân trên lên, khẽ gật đầu chào như một quý ông lịch thiệp.

Cậu bé khẽ “hửm” một tiếng, ngoài ra không có phản ứng nào khác.

Trúc Diệp cũng không nản chí. Cậu suy nghĩ một chút, rồi điều khiển thân rắn uốn lượn thành hình số 8 – động tác bán manh từng được hệ thống đánh giá 5 sao! Đồng thời trong lòng điên cuồng gào rú: Mau khen ta đáng yêu đi! Nhanh lên nào!

Kết quả là... Cậu bé kia chỉ lại “hửm” thêm một tiếng nữa.