EDIT: HẠ
Việt Thành cầm thiết bị chiếu sáng, là người đầu tiên bước vào phòng.
Lúc Ôn Thời Thuần đi vào, nhờ ánh sáng phía trước, cậu nhìn xung quanh một vòng, khi phát hiện trên bức tường bên phải có một công tắc, cậu đã thuận tay ấn xuống.
Một tiếng “tách” vang lên.
Ánh đèn trong phòng lập tức bật sáng.
Ánh sáng trắng lạnh chiếu xuống từ trên cao, Việt Thành đi phía trước ngẩng đầu, cậu ta nhìn về phía cái đèn trần đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, sau đó lại cúi đầu nhìn vào nguồn sáng trong tay mình, rồi cất nó đi ngay sau đó, người vốn không có thói quen bật đèn như cậu ta hoàn toàn không có một chút xấu hổ nào.
Mấy người chơi khác đi theo sau hai người cũng lần lượt vào trong.
Nơi này thoạt nhìn rất giống một gian thư phòng.
Trên bàn làm việc đối diện đặt một cái máy tính để bàn giống hệt với cái máy tính được đặt trong phòng Ôn Thời Thuần.
Hà Nhất là người cuối cùng bước vào căn phòng, lúc hắn đi vào, Việt Thành đã đi vòng ra phía sau bàn làm việc, kéo tấm rèm dày nặng ra.
Ánh sáng trắng rực rỡ chiếu vào trong căn phòng.
Mấy người đứng giữa phòng đảo mắt quan sát xung quanh, đặc biệt là Thường Triệu, hắn nhìn qua có vẻ rất cẩn thận.
Căn phòng này được bài trí rất đơn giản, khác xa với vẻ cổ kính trang nhã của thư phòng trên tầng ba, thoạt nhìn, ý nghĩa tồn tại duy nhất của căn phòng này chỉ là để đặt cái máy tính kia.
Việt Thành đứng trước máy tính, không hề động đậy, cậu ta ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Thời Thuần, lên tiếng gọi: “Anh, lại đây.”
Nói xong cậu ta còn dùng ngón tay chỉ vào cái máy tính.
Ôn Thời Thuần vòng qua xem thử, ánh mắt lướt qua màn hình và bàn phím máy tính.
Rất sạch sẽ.
Ngay cả bàn làm việc trước mặt cũng rất sạch sẽ.
Ngón trỏ tay phải của cậu chạm nhẹ vào con chuột, màn hình vốn đen sì lập tức sáng lên.
Chỉ trong khoảnh khắc, vô số khung giám sát nhỏ hiện ra trước mắt hai người.
Trên màn hình hiển thị rõ từng phòng và từng ngóc ngách trong căn nhà, ngay cả những căn phòng tối đen trên tầng ba cũng hiện rõ mồn một nhờ camera quay đêm, huống chi là phòng ngủ của người chơi đều được bật sáng đèn.
Ôn Thời Thuần thu lại ánh mắt, xoay người đi đến bên cạnh cửa sổ phía sau, cúi đầu nhìn xuống.
Ngoài cửa sổ không có chỗ để đặt chân.
“Có chuyện gì vậy?” Tuân Dĩ hỏi.
Việt Thành hơi hất cằm, ra hiệu cho bọn họ tự đến xem.
Ngoài Hà Nhất vẫn luôn ngồi trên chiếc sô pha dài duy nhất trong phòng, thì những người khác đều vòng ra sau bàn máy tính để quan sát.
Khi bọn họ nhìn thấy trên màn hình máy tính là vô số hình ảnh giám sát, sắc mặt mọi người đều thay đổi, sắc mặt Thẩm Tĩnh càng trắng bệch, như thể đang nhớ tới một điều gì đó kinh khủng, thân thể cô không tự chủ được bắt đầu phát run.
“Tên hung thủ này là biếи ŧɦái sao? Vậy mà còn theo dõi chúng ta?” Thường Triệu phản ứng khá dữ dội.
“Tối qua mọi người có nghe thấy tiếng mở cửa không?” Ôn Thời Thuần vừa xoay người lại vừa nói.
Hành lang trải thảm có thể che lấp tiếng bước chân của hung thủ, nhưng ngoài căn phòng này có một ổ khóa đồng, lúc mở ra hay đóng lại đều sẽ phát ra tiếng.
Những phòng khác đều đã phủ bụi, chỉ có căn phòng này là được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Xem ra thứ kia không chỉ là một kẻ có ham muốn kiểm soát mạnh, mà còn là một kẻ mắc chứng sạch sẽ khá nghiêm trọng.
“Chắc là không.” Thường Triệu nói.
Phòng hắn nằm phía bên phải cầu thang, chỗ của Tuân Dĩ và Thẩm Tĩnh cũng vậy.
Nếu Việt Thành ở ngay bên cạnh và Hà Nhất ở nghiêng đối diện căn phòng này đều không nghe thấy động tĩnh gì, thì bên phía bọn họ lại càng không thể nghe thấy âm thanh.
Ôn Thời Thuần không nói gì thêm, khi cậu đặt câu hỏi, Việt Thành chỉ khẽ lắc đầu, còn Hà Nhất thì càng không trông mong được gì.
Trớ trêu thay, hai người này lại ở gần căn phòng của hung thủ nhất, không rõ lúc chọn phòng, bọn họ rốt cuộc đang ôm tâm tư gì.
Nhưng căn phòng này có tần xuất sử dụng rất cao, lúc Ôn Thời Thuần quay lại trước bàn làm việc, mấy người Tuân Dĩ và Thường Triệu lập tức nhường vị trí cho cậu, Ôn Thời Thuần không quá để tâm đến hành động này của bọn họ, sau khi thu nhỏ cửa sổ giám sát trên màn hình, cậu liền nhìn thấy phần mềm trò chuyện trên màn hình chính, lúc này, phần mềm ấy đang hiển thị trạng thái trực tuyến.
“Máy tính này kết nối mạng được sao?” Thường Triệu vừa lên tiếng, Hà Nhất ngồi trên sô pha đã nhìn sang.
Ánh mắt Ôn Thời Thuần từ máy tính dời xuống dưới bàn, nhớ tới mạng không dây đột nhiên xuất hiện trên máy tính trong dị không gian đêm qua, quả nhiên, ở một góc khuất phía dưới bàn làm việc có một thiết bị phát sóng không dây.
Giờ xem ra, những thứ tồn tại trong dị không gian rất có khả năng là vật thật vốn đã có trong không gian hiện thực, cho nên nó mới có thể tồn tại hợp lý trong một không gian khác.
Còn chiều hôm qua, khi kiểm tra máy tính trong phòng mình, cậu hoàn toàn không tìm thấy được bất kỳ mạng nào khả dụng.
Nếu đồ vật trong hai không gian này tồn tại một liên kết nào đó, vậy thì thiết bị phát sóng này hẳn là đã được bật lên sau khi cậu kiểm tra căn phòng.
Muốn xác nhận giả thuyết này cũng rất đơn giản, chỉ cần quay lại phòng cậu xem cái máy tính kia có kết nối mạng không là được.
Hoặc là…
Cậu chỉ cần nhìn tên mạng không dây mà máy tính này đang kết nối.
Con chuột di chuyển đến biểu tượng mạng ở góc trên bên phải màn hình.
Trong nháy mắt.
Allofyouwilldie.
Chuỗi ký tự tiếng Anh quen thuộc hiện ra trước mắt cậu.
Đôi mắt màu lam lạnh băng không có bất kỳ cảm xúc nào.
…
Hung thủ quả nhiên đã quay lại căn phòng này.
Khả năng cao là nó đã ngồi trước máy tính này để gửi tin nhắn cho cậu trong dị không gian kia.
Ôn Thời Thuần chỉ nhìn đúng một giây rồi lập tức thu hồi tầm mắt.
Cái tên mạng tràn ngập tính khıêυ khí©h này.
Nhìn thêm vài lần cũng chỉ khiến người ta cảm thấy càng thêm khó chịu.
Mà trong lúc cậu đang quan sát những manh mối này, mấy người đứng bên cạnh dường như đều đang chờ hành động tiếp theo của cậu, giống như bản thân bọn họ không có gì để làm cả.
Trong lòng Ôn Thời Thuần dấy lên cảm xúc nghi hoặc, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Tuân Dĩ, ánh mắt đối phương không kịp né tránh, đành phải làm ra vẻ bình tĩnh đối mặt với cậu trong vòng hai giây, sau đó còn hỏi lại.
“Sao thế?” Tuân Dĩ nói, tay khẽ đẩy gọng kính trên sống mũi, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của Ôn Thời Thuần.
Tên cấp E này quá nhạy bén.
Ôn Thời Thuần lại liếc nhìn Tuân Dĩ lần nữa, rồi lại liếc sang Việt Thành đã lui sang một bên, ban nãy khi phát hiện ra máy tính có vấn đề, cậu ta đã lập tức gọi cậu đến. Nhưng bọn họ lại không hề chạm vào những vật phẩm có khả năng sẽ cung cấp manh mối quan trọng này.
Bọn họ có mục đích gì?
Sờ vào đạo cụ thì sẽ chết sao?
Ôn Thời Thuần lạnh lùng nhìn hai người kia.
Việt Thành bị anh trai tóc trắng của mình nhìn chằm chằm như vậy thì lập tức luống cuống, thấy Ôn Thời Thuần bắt đầu nghi ngờ, cậu ta vội vàng lên tiếng: “Anh, đừng lo, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Ánh mắt Ôn Thời Thuần dừng lại trên người Việt Thành: “Tôi nên lo lắng cái gì?”
“Các cậu đang nói gì vậy?” Bên kia, Thường Triệu đột nhiên không theo kịp mạch suy nghĩ của mấy người này.