EDIT: HẠ
Thường Triệu ngồi ngay bên trái Ôn Thời Thuần.
Lúc hắn vừa lên tiếng mỉa mai Việt Thành, vị trí sâu trong cùng của bàn ăn đột nhiên vang lên một tiếng động.
Thường Triệu quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh, Bác Nhã ngồi một mình ở cuối bàn, chỗ ngồi đối diện cô vẫn còn để trống, giờ phút này, người phụ nữ vốn đang yên lặng ăn cơm lại đột nhiên ngẩn người nhìn chằm chằm vào chỗ trống đối diện, ánh mắt đờ đẫn.
Thường Triệu chỉ luếc nhìn một cái đã vội vàng thu hồi ánh mắt, sau đó cả người hắn trở nên căng chặt. Không tiếp tục trò chuyện với Hà Nhất, cũng không để tâm đến mấy lời nói của Việt Thành. Hắn nhìn đĩa đồ ăn còn nguyên vẹn trước mặt, đáy lòng âm thầm may mắn vì mình còn chưa kịp ăn nó.
Tay phải Thường Triệu lặng lẽ cầm lấy con dao bạc bên cạnh đĩa đồ ăn, cố gắng giữ cho bản thân trông giống như bình thường.
Ôn Thời Thuận phát hiện sự khác thường của người bên cạnh, cậu cũng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Vừa liếc mắt nhìn, Bác Nhã đang ngẩn người đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía bọn họ, ánh mắt hai người bất chợt giao nhau.
Khoảnh khắc đó, hơi thở cậu đột nhiên ngừng lại.
Ôn Thời Thuần đối diện với ánh mắt của Bác Nhã.
Hai người giằng co trong chốc lát.
Ống tay áo bên trái đang đặt dưới gầm bàn của cậu bị ai đó kéo nhẹ, từ khóe mắt, Ôn Thời Thuần nhìn thấy Thường Triệu đang lén lút kéo tay áo cậu dưới gầm bàn.
Vì thế cậu thu lại ánh mắt.
Nhưng cậu có thể cảm nhận được, Bác Nhã vẫn đang nhìn cậu.
Ánh mắt cô không hề nhúc nhích.
Dù khuôn mặt của cô đã sụp xuống một nửa.
Con mắt cũng không biết đã rơi ở chỗ nào.
Tối om.
Nhưng vẫn nhìn chăm chăm vào cậu.
Bầu không khí trong nhà ăn thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Ôn Thời Thuần có thể chắc chắn, những người chơi cấp cao đang ngồi quanh bàn ăn đều đã nhận ra sự khác thường của Bác Nhã.
Nhưng tất cả mọi người vẫn không lộ ra vẻ mặt khác thường.
Như đã đạt được một sự đồng thuận ngầm nào đó.
Mọi người cũng không giao tiếp với vị “đồng đội” đang ngồi ở cuối bàn.
Bác Nhã ngồi một mình ở đó, dường như cũng đang cảm thấy nghi hoặc.
Cô chỉ có thể nhìn chằm chằm người đã tiếp xúc ánh mắt với cô lần cuối.
Ôn Thời Thuần bị nhìn đến mức da đầu tê dại.
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Một đồng đội của cậu đột nhiên biến thành quái vật.
Trên mặt đột nhiên xuất hiện một vết thương nghiêm trọng.
Dáng vẻ của cô không giống như có thể tiếp tục sống.
Nhưng rõ ràng cô vẫn đang cử động.
Còn những đồng đội khác của cậu thì lại vờ như chẳng nhìn thấy gì.
Không.
Thực ra bọn họ đều thấy.
Thường Triệu thậm chí còn lén nhắc nhở cậu ở dưới bàn.
Nhưng tất cả mọi người đều giả vờ như không hề phát hiện.
Nhà ăn yên tĩnh tới mức Ôn Thời Thuần còn có thể nghe rõ tiếng tim đập của chính mình.
Tiếp đến là tiếng ghế bị kéo ra, âm thanh ma sát với mặt sàn tạo thành một tiếng vang chói tai.
Bác Nhã đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Từng bước một.
Cô vòng qua đuôi bàn.
Đi về phía Ôn Thời Thuần đang ngồi.
Vị trí đầu tiên sát đầu bàn vẫn còn để trống.
Bước chân của Bác Nhã rất nhỏ.
Tốc độ cũng không nhanh.
Cơ thể cô giống như đang bị kéo lê.
Từng bước chân đều đều, từ tốn vượt qua vị trí trống đầu tiên.
Lúc cô đi đến phía sau ghế Thường Triệu, Ôn Thời Thuần cảm giác được người đàn ông bên cạnh khẽ run lên, bàn tay cầm dao siết chặt đến mức gân xanh nổi rõ.
Bác Nhã chỉ dừng lại sau lưng Thường Triệu trong một khoảnh khắc, sau đó tiếp tục lê bước về phía trước, dừng lại ở phía sau Ôn Thời Thuần.
Lần này, cô dừng lại một lúc lâu.
Ôn Thời Thuần lại liếc nhìn chiếc sandwich trên đĩa thức ăn của mình.
Trông nó thật sự rất ngon.
“Đồng đội” đứng sau lưng cậu vẫn không nhúc nhích.
Qua một lúc lâu, phía sau truyền đến tiếng hỏi.
Bác Nhã đang hỏi cậu.
“Vừa rồi vì sao cậu lại nhìn tôi?”
…
Vừa rồi vì sao cậu lại nhìn tôi?”
Cùng một câu hỏi, cùng một ngữ điệu, giọng nói lặp đi lặp lại, lúc âm thanh giống như một đoạn ghi âm phát lại này lại vang lên thêm lần nữa, từ khóe mắt, Ôn Thời Thuần nhìn thấy có người đang lắc đầu với cậu.
Dường như các đồng đội đang nhắc nhở cậu đừng trả lời.
Nhưng âm thanh này thật sự không giống tiếng nói của người sống.
Bác Nhã không nhận được đáp án, cô càng lộ ra vẻ khó hiểu.
“Cô” cúi người xuống, từ từ tới gần người đang ngồi trước mặt.
Khoảnh khắc tiếp theo, chiếc ghế mà “Cô” đang tiến gần đột nhiên bị ai đó kéo mạnh ra, lúc ngẩng đầu, một đĩa thức ăn đã bay thẳng vào mặt “Cô”.
Ngay khoảnh khắc Ôn Thời Thuần ra tay, sự im lặng trong nhà ăn đã bị phá vỡ.
“Chạy mau ——!”
Thường Triệu hô to.
Ngay sau đó là âm thanh hỗn loạn của những bước chân tháo chạy.
Cùng với tiếng va chạm khi bộ đồ ăn rơi xuống đất.
“Người” bị đĩa đồ ăn đập trúng hét to một tiếng.
“Cô” lùi về phía sau hai bước, cơ thể bắt đầu co giật dữ dội, nhanh chóng sụp xuống giống như nửa gương mặt bị thương nặng của mình.
Chỉ có đôi mắt đen đặc như hố sâu kia vẫn đang nhìn chằm chằm vào người trước mặt.
Nhưng rất nhanh, thân thể cô bắt đầu tróc ra, mấy sợi xúc tu đỏ mảnh dài chậm rãi chui ra từ trong hốc mắt đen kịt.
Ôn Thời Thuần nhìn con quái vật đang chui ra từ cơ thể Bác Nhã, lúc Thường Triệu hô “chạy mau”, cậu đã chộp lấy cái ghế bên cạnh, đập thẳng vào con quái vật màu đỏ kia.
Cảm thấy vẫn chưa đủ, cậu nhặt cái chân ghế đã bị đập gãy lên, tránh né những xúc tu đang vung loạn, rồi dùng đầu nhọn của thanh gỗ đâm vào cơ thể con quái vật.
Con quái vật nhỏ phát ra tiếng thét chói tai, nhanh chóng chạy về phía trong, nó di chuyển với tốc độ cực nhanh, chạy tán loạn khắp phòng ăn.
Những người khác đều đã chạy khỏi gian phòng ăn này.
Ngoài cửa truyền đến âm thanh hoảng hốt của Thường Triệu.
“Tiểu E, mau ra đây!”
Lúc nghe thấy tiếng bước chân quay lại của Thường Triệu, Ôn Thời Thần suy nghĩ trong chốc lát, ánh mắt đảo qua toàn bộ phòng ăn khép kín, sau đó lui dần về phía cửa nhà ăn, khóa cửa lại.
Đến khi đứng hẳn ở bên ngoài, cậu vẫn còn nghe thấy âm thanh vọng ra từ trong căn phòng.
Ôn Thời Thuần xoay người, mấy đồng đội khác đều đứng ở phía sau cách cậu không xa.
Cậu nhìn về phía bọn họ: “Nó là thứ gì?”
“Cậu không bị thương chứ?” Bên cạnh Ôn Thời Thuần, Thường Triệu còn chưa hoàn hồn lại. Vừa rồi sau khi hô lên một tiếng, hắn lập tức lao ra ngoài cửa, lúc quay đầu lại, hắn mới phát hiện Ôn Thời Thuần vẫn còn ở bên trong.
Thẩm Tĩnh đã lấy ra một đoạn xích sắt, sau khi Ôn Thời Thuần đi ra, cô đã bước tới, buộc chặt sợi xích vào tay nắm cửa nhà ăn, khóa nó lại hoàn toàn.
Ôn Thời Thuần trầm ngâm suy nghĩ.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy loại quái vật như vậy.
Lúc đánh còn khá thuận tay, thoạt nhìn không giống loại quá nguy hiểm, nhưng khi nhìn thấy con quái vật nhỏ này, đám người chơi cấp cao lại rất căng thẳng, vậy nên cậu mới không tiếp tục thử đi tiêu diệt nó.