Hương hoa bên cửa sổ thoang thoảng lan tỏa, Phù Dụ An đứng yên vài chục giây, ngửa mặt hít nhẹ làn không khí trong lành, khóe môi cong lên một nụ cười lặng lẽ.
Qua mặt kính, cô thấy rõ bóng dáng người đàn ông đang ngồi làm việc phía sau.
Hắn... Hắn thơm quá.
Phù Dụ An là cái tên cô chọn khi đặt chân đến thế giới loài người. Tên thật của cô là Mị Hoặc, một hồ ly đã tu luyện nghìn năm.
Khi cảnh giới mãi không đột phá, tâm trạng bức bối, Hồ ly đại nhân quyết định xuống núi dạo chơi nhân gian cho khuây khỏa.
Cô vô tình đến một hội trường tráng lệ náo nhiệt, biến thành hình hồ ly, khoanh tròn nằm trên bệ cửa sổ, lười biếng thưởng thức một hôn lễ của loài người. Cặp đôi mới cưới đứng trên bục lễ thành hôn, giữa tiếng chúc phúc rộn ràng của người thân và bạn bè, không khí vô cùng hân hoan.
Nhưng nhân vật chính...
Cô dâu hồn phách không ổn định, gương mặt gượng gạo nở nụ cười, tay khoác lấy chú rể. Còn chú rể thì đứng trước ống kính lạnh như tượng đá, vẻ mặt nghiêm túc đến mức không tìm được chút hạnh phúc nào.
Theo lẽ thường ở thế giới này, sau hôn lễ họ sẽ bước vào chuỗi sự kiện rối rắm. Nam chính cao ngạo lạnh lùng bận rộn đến mức biệt tăm, nữ chính xuyên không thì chỉ mong kiếm đủ tiền để rút lui, bản thân lại hài hước duyên dáng. Thế là giữa lúc xung đột gay gắt, họ bắt đầu nảy sinh tình cảm, người chồng lạnh lùng dần hóa thân thành cây rút tiền di động, còn nữ chính thì ôm chặt quan niệm “chồng em, tiền em, tất cả đều là của em”, cuối cùng cả hai sẽ yêu nhau thật lòng và sống hạnh phúc viên mãn.
Cặp đôi tiên hôn hậu ái ấy khiến người người ganh tị!
Nhưng trớ trêu thay, Hồ ly chỉ vừa đi ngang qua đã ngửi thấy mùi khí vận quá đỗi mê người tỏa ra từ thân thể nam chính.
Người đó... thơm đến mức khiến người ta muốn lập tức chiếm lấy.
Ý niệm vừa nảy sinh, ánh mắt hồ ly nhìn về phía sợi chỉ hồng còn mỏng manh giữa hai người. Với một yêu quái chẳng cần quan tâm đến đạo lý nhân gian như cô thì lần này cô quyết định làm một “con hồ ly tốt”, chặt đứt tuyến tình cảm của cặp đôi này.
Vừa có lợi cho bản thân, lại vừa giải thoát cho họ. Không làm thì thôi, đã làm là phải dứt khoát.
Dù gì thì sợi dây nhân duyên kia thật sự chướng mắt quá rồi.
—
Giờ ăn trưa, nhân viên phụ trách suất ăn đặt khay xuống bàn ăn trong phòng riêng của văn phòng.
Ban đầu, Phù Dụ An thường mang cơm ra ăn tại bàn làm việc. Thế nhưng Thương Phù Nghiên đã từng nhắc nhở: “Bàn làm việc toàn tài liệu, mang ra bàn ăn mà dùng.”