Chương 9: Ai sợ thì đi về

Nếu lúc trước chỉ là trêu chọc, thì bây giờ đã là sỉ nhục. Trong số đó cũng có vài người đàn ông không nhìn nổi, nói đỡ cho Nam Chi vài câu, nhưng lại khiến Giang Triệt nổi điên.

"Xem ra bộ mặt của cô ta cũng lừa người thật đấy, các người tưởng cô ta là loại tốt đẹp gì à!" Giang Triệt cười khẩy một tiếng.

Dù sao cũng là bạn bè trên thương trường, không ai vì một người phụ nữ mà trở mặt với bạn bè. Giang Triệt không thích nghe thì chỉ có thể nói cô gái xinh đẹp này xui xẻo rồi.

Không khí náo nhiệt trong phòng bỗng im bặt, ngay cả nhạc cũng đã tắt, tất cả mọi người đều đang nhìn Nam Chi.

Sau một thoáng cứng đờ, Nam Chi để ý thấy vệ sĩ đã đứng canh ở cửa, thảo nào lúc nãy cô có thể dễ dàng đi vào như vậy.

Sau khi nghĩ thông suốt, cô đi thẳng về phía Giang Triệt. Một đoạn đường ngắn ngủi, vậy mà cô lại đi ra được vạn vẻ phong tình.

Ngay cả Giang Triệt, trong lòng cũng phải thừa nhận, anh ta đã bỏ ra nhiều tâm tư nhất cho Nam Chi, nhưng cũng chính người phụ nữ này đã cắm cho anh ta một cái sừng to tướng. Cục tức này nếu không trút ra, anh ta còn mặt mũi nào ở lại thành phố H nữa.

"Cậu Giang." Rõ ràng là một giọng điệu lười biếng xen lẫn lạnh lùng, nhưng từ miệng cô thốt ra lại trở thành một thứ vũ khí sắc bén trêu chọc đàn ông. Giang Triệt chỉ cần nghĩ đến việc cô giả làm thánh nữ trước mặt mình, nhưng vừa thấy Phó Hàn Châu đã sáp lại lẳиɠ ɭơ, cả người liền bốc hỏa, hận không thể lột sạch cô ngay tại chỗ, cho mọi người thấy anh ta đã lên giường với cô như thế nào.

Nam Chi cong môi: "Có phải tôi uống hết chỗ rượu này thì cậu sẽ tha cho tôi một con đường sống không?"

Giang Triệt dùng lưỡi đẩy vào má trong: "Cô cứ uống trước đi rồi nói."

Trong phòng lập tức có người hùa theo: "Uống đi, uống đi!"

Các nữ tiếp viên rất biết điều, thấy có người cầm thuốc lá lên, liền sáp lại châm thuốc giúp.

Nam Chi nhìn những ly rượu đủ màu sắc đã được xếp ngay ngắn thành hàng, khóe môi khẽ nhếch lên, rồi cô cầm thẳng bình gạn rượu lên. Mọi người đều nhìn cô, không một ai ngăn cản, có lẽ họ muốn xem người phụ nữ này sẽ giãy giụa trong tuyệt vọng như thế nào.

Nam Chi đổ hết rượu trong các ly vào bình gạn: "Uống từng ly một thì còn gì thú vị, cậu Giang thấy sao?"

Giang Triệt lộ vẻ giễu cợt, muốn xem người phụ nữ này rốt cuộc đang giở trò gì.

"Giang Triệt, trút giận xong thì thôi đi, uống thế này sẽ chết người đấy."

Họ ra ngoài chơi, chứ không muốn dính vào án mạng.

Giang Triệt đang lúc cao hứng, làm sao nghe lọt tai được: "Anh sợ thì có thể đi."

Tối nay anh ta nhất định phải hành hạ Nam Chi cho chết, sau đó tặng cho cô một món quà đặc sắc ngay tại đây.

Nam Chi đã đứng dậy, mỉm cười với người đàn ông vừa nói đỡ cho mình, sau đó đứng trước mặt Giang Triệt. Đôi mắt như làn khói mờ ảo chốn Giang Nam của cô, lúc này lại vừa trong sáng vừa gợϊ ȶìиᏂ.

Giang Triệt cũng thật sự từng rung động với cô, thấy cô mềm mỏng như vậy, khí thế kiêu ngạo lúc nãy cũng không còn: "Đê tiện không? Hả? Cô tưởng cô bám được vào Phó Hàn Châu thì anh ta sẽ đến vì cô sao? Anh ta là ai, tôi đối xử tốt với cô như vậy mà cô còn dám cắm sừng tôi?"

Nụ cười của Nam Chi không đổi, cô khẽ nói: "Đúng vậy, anh đối xử tốt với tôi, tốt lắm." Nói xong, vẻ mặt cô đột ngột thay đổi, cô túm lấy cổ áo Giang Triệt, hất thẳng cả bình gạn vào mặt anh ta.

Vì sự việc xảy ra quá đột ngột, đến khi vệ sĩ ở cửa kịp phản ứng, Giang Triệt đã bị Nam Chi vung tay tát liên tiếp.

"Cút mẹ anh đi, đồ khốn nạn! Tự mình nɠɵạı ŧìиɧ còn có mặt mũi nói tôi, anh tưởng tôi dễ bắt nạt lắm hả, cho anh mặt mũi còn không biết điều."

"Cắm sừng anh thì sao? Tôi với anh ấy cả đêm cao trào nối tiếp cao trào, sướиɠ điên lên được, anh có làm được không? Không có bố anh thì anh là cái thá gì!"