Ngón tay cô vô thức lướt nhẹ trên vai anh, đôi mắt trong veo nhìn anh không chớp, kết hợp với gương mặt đó, đúng là một liều thuốc kí©h thí©ɧ sống.
Anh không biết những người đàn ông khác có thể chống lại sự cám dỗ này hay không, nhưng anh cảm thấy sức tự chủ suốt hai mươi bảy năm qua của mình đã trở thành một trò cười.
"Anh muốn nghe lời thật hay lời giả?"
Phó Hàn Châu cười khẩy, lật người cô lại, một tay giữ chặt cô, bàn tay kia bắt đầu làm càn. Nam Chi không ngờ anh lại làm chuyện đó ở đây.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt trên tủ ở cửa reo lên, cả hai đều không có ý định chạm vào, nhưng người ở đầu dây bên kia dường như quyết không bỏ cuộc. Nam Chi cau mày, đã đoán được là ai.
Không biết vì lý do gì mà Giang Triệt không chặn được cô ở cổng khu nhà nên bắt đầu gọi điện khủng bố.
"Đợi một chút..."
Thật hoang đường, không ai lại dừng lại vào lúc này, và cũng không thể dừng lại được, chỉ có thể càng lúc càng mạnh bạo hơn.
Vì Nam Chi có chút không phối hợp, Phó Hàn Châu hít một hơi lạnh, mất kiên nhẫn vươn tay bấm nút nghe.
Bên kia có lẽ cũng không ngờ Nam Chi sẽ nghe máy, sau một thoáng sững sờ liền bắt đầu chửi bới điên cuồng, không còn chút phong độ lịch lãm ngày thường.
"Cô còn biết nghe máy à? Cô còn dám đưa thằng Phó Hàn Châu lên đó? Anh ta lên đó làm gì? Hai người ở trên đó lâu như vậy định làm gì? Nam Chi, tôi nói cho cô biết, không có tôi thì cô đừng hòng ngóc đầu lên ở công ty! Năm nay cô còn muốn lên chức trưởng phòng hành chính đúng không? Cô biết điều một chút, mau đuổi thằng Phó Hàn Châu đi!"
Không cần mở loa ngoài, trong không gian vốn yên tĩnh, giọng nói của anh ta tràn ngập ác ý và cảnh cáo.
Nam Chi tức đến mức l*иg ngực phập phồng. Cái tên khốn nạn này, việc cô thăng chức là do năng lực của bản thân, nhưng anh ta đúng là có khả năng khiến cô không thể trụ lại công ty, ai bảo cô không có một người bố quyền thế cơ chứ.
Phó Hàn Châu véo cằm cô, nhìn cô với vẻ như cười như không, đôi môi mỏng khẽ cong lên. Bị anh nhìn bằng ánh mắt đó, Nam Chi mới nhận ra những toan tính nhỏ nhen của mình đã bị anh phát hiện.
"Đừng cắn chặt như vậy." Phó Hàn Châu đột nhiên lên tiếng cảnh cáo.
Nam Chi đỏ mặt, ánh mắt chột dạ không biết nên nhìn đi đâu. Thật sự là anh đã lột cô sạch sẽ, trong khi anh vẫn quần áo chỉnh tề, ngay cả một sợi tóc cũng không rối, khiến cô trông vô cùng thảm hại, càng không có chút khí thế nào.
"Khốn kiếp! Nam Chi! Cô cút xuống đây cho tôi, có nghe không!"
Nam Chi thầm chửi trong lòng, đồ khốn nhà anh sao không tự mình cút lên đây? Chẳng phải cũng chỉ dám đứng dưới lầu la lối, phun lời bẩn thỉu với cô thôi sao, có giỏi thì gọi điện cho Phó Hàn Châu ấy.
Chẳng phải vì biết mình không thể chọc vào sao.
Nam Chi cũng biết Phó Hàn Châu đang tức giận, vì động tác của anh chỉ có nhanh hơn chứ không chậm lại. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Nam Chi vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn nhẹ lên khóe môi anh với vẻ nũng nịu: "Giúp tôi được không?"
Đôi mắt sau cặp kính của Phó Hàn Châu tối sầm lại, anh vươn tay tháo kính ra: "Em đã có một lựa chọn đúng đắn."
Anh chắc chắn sẽ giúp cô, nếu không thì tối qua anh đã chẳng vào phòng cô.
Anh đưa điện thoại lên tai, nói với đầu dây bên kia: "Có chuyện gì?"
Giang Triệt đang ngồi trong xe vừa nghe thấy giọng nói lạnh lùng này, lập tức sợ hãi cúp máy.
Hà, xem kìa, ngay cả dũng khí đối chất với Phó Hàn Châu cũng không có.
Trong mắt Nam Chi lóe lên vẻ khinh bỉ. Ông ăn chả thì bà ăn nem, người trưởng thành phải tự trả giá cho lựa chọn của mình, không có gì phải hối hận.
Nhưng Nam Chi không ngờ cái giá phải trả để chọc tức Giang Triệt lại lớn đến vậy. Từ cửa ra vào đến phòng khách, từ phòng khách đến nhà vệ sinh, rồi đến phòng ngủ chính, lúc kết thúc, cô ngay cả sức lực để nhấc mí mắt lên cũng không có.