Cô và Giang Triệt đã cho đối phương đội một chiếc nón xanh triệt để, nhưng cô vẫn giữ lại một chút khôn ngoan, đó là chọn Phó Hàn Châu, một người mà Giang Triệt không bao giờ có thể động vào. Điều duy nhất cô tính sai là Phó Hàn Châu, người đáng lẽ ra phải đường ai nấy đi, giờ lại đang ở ngay trước mặt cô.
Phó Hàn Châu không trả lời cô ngay lập tức. Xe vẫn đang chạy ổn định. Ngay khi Nam Chi nghĩ rằng anh sẽ không nói gì nữa, anh lại cất một câu khiến cô vô cùng bất ngờ.
"Em có ngại thử một mối quan hệ bạn tình lâu dài không?"
Nam Chi nhìn anh như thể gặp ma. Cô không ngờ một Phó Hàn Châu trong lời đồn lại có thể đưa ra yêu cầu này. Tuy nhiên, cô không có ý định tiếp tục dây dưa với bất kỳ ai trong vòng bạn bè của Giang Triệt, vì vậy cô đáp lại không cần suy nghĩ: "Tôi từ chối."
Cùng lúc đó, điện thoại của Nam Chi rung lên, vẫn là một số lạ. Nhưng lần này đối phương không cho cô cơ hội từ chối, anh ta chọn cách gửi tin nhắn.
[Không nghe điện thoại đúng không? Tôi đang ở cổng khu nhà cô đấy, có giỏi thì đừng về.]
[Tôi có cả đống cách để xử lý cô, đừng tưởng bám được vào Phó Hàn Châu thì anh ta sẽ coi cô ra gì. Anh ta thiếu gì một người đàn bà như cô?]
Tên điên.
Nam Chi hít sâu một hơi. Ngay khi Phó Hàn Châu vừa dời mắt đi, tay cô đã đặt lên đùi anh: "Tôi nghĩ… tôi nên rút lại lời vừa rồi. Có muốn lên nhà tôi ngồi một lát không?"
Nam Chi cảm thấy kể từ khi gửi đi tin nhắn đó, mọi chuyện đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của cô.
Bóng cô và Phó Hàn Châu phản chiếu trên tấm gương trong thang máy, giữa hai người chỉ có một chiếc vali nhỏ, không khí cũng trở nên tràn đầy mờ ám.
Cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm như hổ rình mồi lại ập đến.
Nhưng so với một Giang Triệt có thể xông ra từ góc nào đó bất cứ lúc nào, Nam Chi thà đưa Phó Hàn Châu lên lầu còn hơn.
"Ting…" Thang máy dừng ở một tầng giữa chừng, một nhóm người bước vào.
Nam Chi lùi về phía sau để nhường chỗ, nhưng eo cô lại bị một bàn tay to lớn giữ chặt. Cả người cô cứng đờ, cảm nhận được mùi hương quen thuộc quấn quanh chóp mũi, cách một lớp vải mỏng, tay anh dường như đang lướt về phía khóa kéo bên hông váy cô.
Nam Chi cảm thấy thật hoang đường, thậm chí nghi ngờ mình có đang ảo giác hay không. Trên mặt gương sáng bóng của thang máy, người đàn ông trông vẫn cao quý lạnh lùng, ăn mặc lịch sự, không ai có thể tưởng tượng được tay anh đang làm gì.
"Hôm nay không đi làm à cháu?" Một người hàng xóm ở tầng trên chào hỏi, thuận tiện liếc nhìn Phó Hàn Châu: "Bạn trai đấy à? Đẹp đôi lắm, đẹp đôi lắm."
Nam Chi có chút cười không nổi, tay Phó Hàn Châu đã bắt đầu mon men đi lên.
"Chỉ là bạn thôi ạ."
Người hàng xóm cười đầy ẩn ý: "Hiểu mà, hiểu mà, mấy người trẻ các cô cậu có tình thú riêng."
Nam Chi: …
May mắn là thang máy đã đến tầng của cô, Nam Chi khẽ nói: "Đến rồi."
"Ừm." Chỉ nghe thấy Phó Hàn Châu trầm giọng đáp một tiếng, anh trực tiếp xách vali của cô, tay kia che chở cô khỏi đám đông rồi bước ra khỏi thang máy.
Căn hộ của Nam Chi có thiết kế một tầng hai hộ, Phó Hàn Châu liếc nhìn số nhà.
Cô vừa mở cửa bước vào đã bị người đàn ông ép sát vào khu vực cửa ra vào. Đèn cảm ứng lập tức bật sáng, cánh cửa đóng sầm lại, hơi thở nóng rực phả vào bên tai cô.
"Bạn?"
Tay anh đã thành công chạm đến khóa kéo: "Bạn bè có thể lên tận nhà với một người bạn như em sao?"
Chiếc váy mềm mại mỏng manh rơi xuống mắt cá chân cô. Tay anh luồn qua khủy chân, bế bổng cô lên, mái tóc dài vẽ một đường cong trong không trung, đưa tầm mắt cô ngang bằng với anh.
"Tại sao lại đổi ý?" Phó Hàn Châu hỏi thẳng.
Nam Chi không nói nên lời, không thể nào vừa thoát khỏi một phiền phức lại đi rước vào một phiền phức lớn hơn.