Chương 3: Thêm lần nữa

Một tiếng cười khẽ vang lên, rõ ràng là của người đàn ông kia.

Hoàn cảnh lúc này không thích hợp để chào hỏi , Nam Chi đành buông xuôi nói: "Tôi nghĩ anh cứ nhìn tôi chằm chằm thế này thì không ổn lắm đâu."

Dù sao thì anh còn có khăn tắm che thân, còn cô chỉ có mái tóc dài bao phủ.

Hơn nữa, bộ dạng này của cô thật sự không được đẹp cho lắm.

"Em có phiền không, nếu chúng ta làm thêm lần nữa?"

Nam Chi: ???

Cô cứng đờ quay cổ lại, trong thoáng chốc còn tưởng mình đã nghe nhầm.

"Tách."

Chiếc đèn cuối cùng trong phòng cũng bị tắt, người đàn ông bế bổng cô lên, Nam Chi vòng tay qua cổ anh theo phản xạ.

Mãi đến lúc ý loạn tình mê, cô mới nghe anh thì thầm bên tai: "Xin lỗi, nếm thử một lần lại muốn thêm."



Nam Chi không hề hay biết Phó Hàn Châu đã rời đi lúc nào, chỉ nhớ là mình đã ngủ một mạch đến hai giờ chiều.

Cô cũng chẳng trông mong một người bận rộn như Phó Hàn Châu lại rảnh rỗi đến mức ngồi lại cùng một đối tượng tình một đêm như cô để bàn về trải nghiệm đêm qua.

Dù sao thì anh vừa đẹp trai, kỹ năng lại tốt, cô không hề thiệt.

Tuy nhiên, cô không ngờ lần gặp mặt thứ hai của họ lại đến nhanh như vậy.

Khu nghỉ dưỡng này mới được khai trương, nổi tiếng với môi trường trong lành và yên tĩnh, đồng nghĩa với việc nó cách xa trung tâm thành phố. Nhưng cô không ngờ đến việc gọi một chiếc xe cũng khó khăn đến thế.

"Lên xe đi." Khi Lục Tinh Từ dừng xe trước mặt, Nam Chi vẫn có chút bất ngờ. Dù sao thì cô cũng không nghĩ cậu chủ của khu nghỉ dưỡng này lại nhớ đến một nhân vật nhỏ bé như mình.

"Chỗ này khó bắt xe lắm, cô đi đâu?" Lục Tinh Từ thuận miệng hỏi.

"Về trung tâm thành phố."

"Tiện đường, lên đi, chúng tôi cũng về."

Nghe anh ta nói vậy, Nam Chi cũng không khách sáo nữa. Cô và Lục Tinh Từ cũng chỉ có duyên gặp mặt vài lần, phần lớn là đi cùng Giang Triệt.

Nhưng cô biết vị cậu chủ họ Lục này là một người nổi tiếng lịch thiệp, đối xử với con gái vô cùng ưu ái, tuy nhiên điều đó không ảnh hưởng gì đến tốc độ thay bạn gái của anh ta.

Tiếc là ngay giây tiếp theo cô đã hối hận, tự hỏi tại sao lúc nãy mình lại không hiểu ý nghĩa của từ "chúng tôi".

Người đàn ông ngồi ở ghế sau đang dán mắt vào máy tính, anh mặc một chiếc quần tây đen được là phẳng phiu và áo sơ mi trắng vừa vặn. Vóc dáng cao lớn của anh toát lên một vẻ cao quý bẩm sinh.

Người đó không phải Phó Hàn Châu thì còn là ai?