"5306."
Nam Chi gửi số phòng, nhưng người nhận không phải là bạn trai Giang Triệt của cô.
Quyết định này được đưa ra chỉ nửa tiếng sau khi cô phát hiện anh ta nɠɵạı ŧìиɧ.
Lúc ấy, bàn chân của người phụ nữ kia đang mơn trớn đầy ám muội trên chân anh ta. Rõ ràng cả hai đều đang say sưa với trò chơi kí©h thí©ɧ này và nghĩ rằng không một ai hay biết.
Khi chuông cửa vang lên cô mới bừng tỉnh, vội chỉnh lại "chiến bào" trên người - món quà sinh nhật vốn nên do chính tay Giang Triệt mở ra.
Ngay khoảnh khắc mở cửa, Nam Chi gần như bị hôn đến nghẹt thở. Trong tầm mắt cô chỉ lờ mờ hiện ra một đôi mắt nhuốm màu du͙© vọиɠ, mãi đến khi sống mũi cao thẳng của đối phương lướt qua chóp mũi, cô mới nhận ra người đến là Phó Hàn Châu.
Nhưng Phó Hàn Châu không cho người phụ nữ trong vòng tay mình một cơ hội phản ứng nào.
Ngay khi nhìn rõ trang phục bên dưới áo choàng tắm của cô, cánh tay anh chỉ hơi dùng sức, cả người cô đã bị anh ôm eo ép lên tấm gương toàn thân cạnh cửa.
Trên người anh tỏa ra mùi nước hoa hương gỗ lạnh. Sau một thoáng ngẩn ngơ, Nam Chi nhắm mắt lại để mặc bản thân chìm đắm.
Có lẽ chính sự chủ động của cô đã thổi bùng ngọn lửa trong lòng Phó Hàn Châu, khiến sự nồng nhiệt của anh hoàn toàn khác xa với ấn tượng của cô.
Nhưng Nam Chi nào biết, cửa thang máy vừa mở, Giang Triệt đã bước ra và trông thấy hết thảy.
Một tay Phó Hàn Châu ghì chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, tay kia luồn vào mái tóc, cả thân hình cao lớn hoàn toàn che khuất Nam Chi. Ngay lúc Giang Triệt tức giận định xông vào, anh quay đầu lại và nhếch mép cười đầy tà tứ với anh ta.
Mặt Giang Triệt lập tức trắng bệch.
Phó Hàn Châu vung chân đá một cái, cánh cửa đóng sầm lại, phát ra âm thanh "cạch" đặc trưng của cửa phòng khách sạn.
Có lẽ cả đời này Giang Triệt cũng không thể quên được cảnh tượng vừa rồi.
Nhưng chẳng sao cả, ai quan tâm chứ.
"Lần đầu à?" Giọng của Phó Hàn Châu vang lên trong bóng tối.
Nam Chi không trả lời, nhưng động tác của anh đã dịu dàng hơn rất nhiều, không còn cuồng nhiệt như lúc đầu. Nửa sau, cô chỉ nhớ rằng gần như toàn bộ thời gian mình đều quấn trên người Phó Hàn Châu.
Cô bất giác nhớ lại những lần tụ tập trước đây, có người từng nói rằng chỉ cần nhìn thân hình của Phó Hàn Châu thôi cũng đủ biết anh "lợi hại" đến mức nào. Cô nghĩ, lần sau mình cũng có thể đứng ra làm chứng cho lời này rồi.