Chương 50

Đến giờ Trần Nhuệ vẫn không biết Giang Mai Hoa đã phát hiện ra khi nào.

Người phụ nữ đó xảo quyệt, vụ lợi, lại hèn nhát và bất tài, bà là một người mẹ không hoàn hảo, đã mang lại vô vàn rắc rối cho Trần Nhuệ và Phong Lý, nhưng cũng là nguyên nhân khiến họ tái ngộ.

Sự đúng sai của nhân quả thế sự thật khó mà tính toán, Trần Nhuệ được sống lại một lần, cô không có tư cách trách móc Giang Mai Hoa.

Cô thậm chí còn ngu ngốc và ích kỷ y như Giang Mai Hoa, chỉ biết tận hưởng bản thân, mà quên mất phải cân nhắc ý muốn của Phong Lý.

Phong Lý, không phải chị của tôi.

Ban đầu cô ấy là đàn chị của tôi, sau này là chị kế và bạn học, cuối cùng là người yêu.

Trước khi Giang Mai Hoa đến, trước khi Trần Nhuệ chính thức quen Phong Lý, Phong Lý là một huyền thoại của Dương Thảo.

Là thiên tài trong giới nhỏ xuất thân từ thị trấn nhỏ bé đó, cô ấy có lĩnh vực của riêng mình, và cũng có những đỉnh cao cần phải chinh phục.

Vậy tôi…

Đã làm gì?

Cản trở cô ấy, níu chân cô ấy, trở thành…

Gánh nặng của cô ấy sao?

Trần Nhuệ vội vã mở miệng: “Chia tay đúng không?”

Những lời Phong Lý muốn nói đều bị nghẹn lại, cô “à” một tiếng, đối diện Trần Nhuệ hít sâu một hơi, với đôi mắt đỏ hoe trong hơi nóng đang nhìn cô: “Tôi cản trở cô đúng không?”

“Phong Lý, trước đây tôi…”

“Em có bệnh à.” Phong Lý xoa xoa giữa mày: “Em rút ra kết luận đó từ đâu vậy?”

Cô lại thấy buồn cười: “Trước đây tôi sao lại không phát hiện em lại thích mơ mộng như vậy, rốt cuộc là ai luyến tiếc mãi không thôi, rồi ở đây giả vờ hào phóng nói chia tay?”

Phong Lý: “Chúng ta đã chia tay từ lâu rồi.”

Trước đây Trần Nhuệ không ít lần đấu khẩu với Phong Lý, mặt Phong Lý luôn rất dày, Trần Nhuệ lần nào cũng chiếm thế thượng phong về mặt lời nói, nhưng thực ra đều là do Phong Lý nhường cô.

Đáng lẽ cô phải phản đối mạnh mẽ cái chuyện “đã chia tay từ lâu” này, nhưng không biết nghĩ gì, cô ngẩn người rất lâu.

Cuối cùng, cô cúi đầu, bỏ qua câu đó, quay lại câu “cản trở”: “Chẳng lẽ không phải sao, nếu không phải tôi và… mẹ tôi.”

Giang Mai Hoa là người thế nào, Phong Lý và Trần Nhuệ đều rất rõ, với tư cách là con cháu, họ cũng không thể trách móc người lớn đã đưa họ bỏ trốn đó.

Những năm qua, Trần Nhuệ vô số lần hồi tưởng lại quá khứ, nếu ông Lý chủ tiệm sửa xe rồi cũng phải chết, Giang Mai Hoa cũng không lập gia đình mới với ông ấy, không sinh ra đứa con chưa chào đời, có lẽ con đường của một mình Phong Lý sẽ dễ đi hơn rất nhiều.

Không cần vắt óc kiếm tiền, không cần gánh vác những khoản nợ do mẹ kế gây ra, không cần tuổi trẻ đã phải mang theo đứa em trai vướng víu, và cả…

Người yêu là em gái ích kỷ không cùng huyết thống.

Trần Nhuệ trong ký ức của Phong Lý bề ngoài lạnh nhạt, nhưng thực ra rất trọng tình cảm.

Cô lớn lên cùng bà nội, họ hàng bên cha mẹ không ai muốn cô, sau khi bà nội mất, cô càng vô vọng hơn, lựa chọn của tuổi trẻ cố gắng giống như những người cùng tuổi là tìm một người để yêu, đáng tiếc còn có Phong Lý, kẻ gây chú ý, phá hỏng mọi chuyện của cô.

Những năm Phong Lý vắng mặt, Trần Nhuệ đều chọn làm việc vào các dịp lễ lớn.

Khi người khác sum vầy, cô chỉ một mình một bóng, thời điểm náo nhiệt nhất lại là lúc cô cô đơn nhất, thà đi làm còn hơn.