Chương 41

Phong Lý cũng vậy, bố sửa mô tô thì cô lái mô tô, dáng người quá cao, da lại không trắng, nhìn ngang nhìn dọc cũng không giống một cô con gái ngoan.

Nhưng làm con gái ngoan cũng chẳng được gì tốt đẹp, có những thứ vẫn ba phần trời định. Ví dụ như sự ngông nghênh bướng bỉnh của Phong Lý trước đây, cũng phải đến khi thị giác bị máu đỏ che khuất trên trường đua mới hiểu ra rằng “kẻ liều mạng” không phải là một từ hay ho gì.

Thôi Mạn thở dài: “Người đã đi bao nhiêu năm rồi còn nói mấy chuyện này làm gì.”

“Dân nữ bị thổ phỉ như cậu cướp về đã khóc lóc vì cậu bao nhiêu năm, cậu cứ lén vui đi.”

Phong Lý đã thấy sự mất kiểm soát của Trần Nhuệ rồi, người miệng lưỡi cứng rắn như vậy đột nhiên mềm yếu rõ ràng là đã đau quá mức rồi.

Phong Lý cụp mắt, tay vô thức nắn cổ tay, không biết còn tưởng cô sắp đi đánh nhau.

Thôi Mạn vỗ vai cô: “Đừng nghĩ nhiều, chỉ cần còn thích, không dễ gì mà tan vỡ đâu.”

Cô ấy cười một tiếng: “Trước đây tôi còn không chắc Khâu Mật thích cậu đến mức nào, quả nhiên thời gian có thể kiểm chứng tất cả.”

Thôi Mạn ở lại hơn một tiếng rồi đi, cô ấy ngày mai còn có hoạt động.

Trần Nhuệ ngủ một giấc tỉnh dậy, nửa ngày không phản ứng kịp mình đang ở đâu, quay đầu không tìm thấy Phong Lý, nhìn thấy là Sở Xuân Hiểu người mà hôm qua cô đã gặp mặt.

Người phụ nữ từng làm người mẫu mặt không có mấy lạng thịt, dường như cũng không thích cười, thấy Trần Nhuệ tỉnh dậy, nói một tiếng chào buổi sáng: “Phong Lý đi ngủ rồi, cô ấy đã thức canh em cả đêm.”

Trần Nhuệ biết vết thương của mình không nghiêm trọng, cô thấy mình không truyền nước, có vẻ muốn đi.

Sở Xuân Hiểu ngăn cô lại: “Em vẫn nên nghỉ ngơi vài ngày đi, cũng để Phong Lý nghỉ ngơi vài ngày.”

Phong Lý bây giờ vừa làm chủ tịch vừa làm huấn luyện viên, dốc hết tâm huyết.

Sở Xuân Hiểu không tham gia vào chuyện trường đua của cô, nhưng câu lạc bộ thì cô ấy quản lý rất tốt, cũng nắm rõ lịch trình của Phong Lý, nói: “Gần đây cô ấy cũng không được nghỉ ngơi nhiều.”

Trần Nhuệ cũng có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của Phong Lý.

Khoảng thời gian chia tay năm đó, cô rất chậm chạp, mãi mới nhận ra nỗi đau của Phong Lý, lại còn rất tùy hứng, mãi đến khi một mình làm việc chăm sóc đứa trẻ mà Giang Mai Hoa để lại mới biết cuộc sống khó khăn đến mức nào.

Dù Phong Lý đã chuẩn bị sẵn tiền, nhưng mọi thứ như tiền điện nước, tiền thuê nhà, tiền gas… Trần Nhuệ đều phải tự mình làm, cô mới hiểu Phong Lý trước đây đã gánh vác bao nhiêu.

Trần Nhuệ từng nghĩ mình đã cống hiến rất nhiều cho gia đình này, nhưng kết quả cũng giống như Giang Mai Hoa, đều đang tiêu hao tinh thần mà Phong Lý cố gắng chống đỡ.

Sở Xuân Hiểu còn tưởng cô Khâu đây rất khó chiều, không ngờ đối phương lại không cố chấp muốn đi.

Trần Nhuệ buổi sáng xử lý công việc của mình, những việc có thể trì hoãn đều đã trì hoãn. Cô không biết Phong Lý sẽ ở đây bao lâu, hỏi Sở Xuân Hiểu: “Trước đây Phong Lý luôn ở nước ngoài, lần này vì sao lại quay về?”

Sở Xuân Hiểu cười như không cười: “Việc đầu tiên cô ấy làm là đi xem lễ hội âm nhạc, cô nghĩ sao?”

Câu hỏi ngược này còn mạnh mẽ hơn cả câu trả lời của Phong Lý. Trần Nhuệ lại nhớ đến vẻ mặt buồn bã của Phong Lý, cô mím chặt môi, ngẩn người như không có ai xung quanh, đến nỗi không biết Sở Xuân Hiểu đã rời đi từ lúc nào.