Chương 27

Cô ấy hiện tại thường trú ở Thương Thành, bạn gái mở tiệm đồ ăn Nhật ở địa phương, sau khi sống chung cũng đã chuyển rất nhiều đồ đạc đến, không giống Phong Lý vẫn mang phong vị du mục.

Phong Lý vừa nãy thấy cô đi lại cũng không có gì khác lạ, hỏi: “Bị thương ở đâu? Nghiêm trọng không?”

Trần Nhuệ khịt mũi một tiếng: “Chị quan tâm em à?”

Nói xong cô lại hối hận, rõ ràng cô không muốn như vậy, nhưng trước mặt Phong Lý cô không thể làm ca sĩ Khâu Mật được, cô chỉ là Trần Nhuệ trùng sinh.

Là cô em gái và… không hẳn là bạn gái, là bạn gái cũ của Phong Lý, người đã cùng cô sống nương tựa vào nhau những năm tháng đó.

Phong Lý gật đầu: “Không được sao?”

Giai điệu nhạc trong xe rất du dương, những bài hát Sở Xuân Hiểu thích thường được chia sẻ lên trang cá nhân, thỉnh thoảng Phong Lý sẽ nhấn like.

Bài hát này cô tình cờ nghe qua, khi dừng đèn đỏ, ngón tay gõ nhịp lên vô lăng, Trần Nhuệ càng suy nghĩ, càng khó tránh khỏi nghĩ về năm đó.

Giọng cô nghẹn ngào: “Chị chỉ hỏi bâng quơ thôi, nếu thật sự quan tâm em, chị đã mất tích sao?”

Phong Lý không trả lời câu hỏi này, cô hạ cửa sổ xe, làn gió tự nhiên bên ngoài dễ chịu hơn điều hòa, thổi bay một lọn tóc dài của cô: “Em thật sự muốn về chỗ chị à? Ngày mai, ngày kia không có hoạt động sao?”

Trần Nhuệ cười lạnh một tiếng: “Trong nhà chị lẽ nào còn có người khác, không tiện cho em đến à?”

Cô một mực khẳng định Phong Lý đã có người khác từ lâu, nhưng thực ra lại không hề tự tin chút nào.

Những năm qua, Trần Nhuệ thường xuyên mất ngủ, rượu là động lực cho tiếng đàn vào đêm khuya. Các bài hát của cô đều hát về sự chia ly, hàng vạn bình luận đều là lời độc thoại đầy chất thơ của khán giả, cô chưa bao giờ chào hỏi hay chia sẻ tâm trạng của mình, khi được hỏi chỉ mỉm cười.

Nụ cười của cô cũng rất giống đang khóc, nhiều người thích cảm giác cô đơn không thể xua tan trên người Trần Nhuệ, dù Thôi Mạn là một người rất sôi nổi, vẫn không thể lay chuyển Trần Nhuệ dù chỉ một chút.

Khi được hỏi về vấn đề này, Thôi Mạn chỉ cười nói: đương nhiên rồi, vì tôi và Khâu Mật chỉ là bạn.

Mối quan hệ của hai người họ bây giờ thật khó có thể giải thích bằng một câu, nếu Trần Nhuệ cứ khách sáo thì Phong Lý lại thấy không đúng, bây giờ đúng là mùi vị nguyên bản, cô cười nói: “Em muốn chị có sao?”

Trần Nhuệ: “Em đến nhà chị là muốn ngủ với chị.”

Bài hát nước ngoài vẫn lặp đi lặp lại một từ không ngừng nghỉ, chiếc xe chạy vào khu chung cư đắt đỏ nhất Thương Thành, hầm đậu xe dưới lòng đất trong đêm khuya đặc biệt yên tĩnh, Phong Lý tắt nhạc trong xe: “Nếu chị không muốn thì sao?”

Ký ức của Phong Lý không rõ ràng, nhưng cô đã không còn là trạng thái không biết gì khi vừa tỉnh dậy từ phòng bệnh nữa.

Cô nhớ lại trường trung học ở Dương Thảo, sân vận động vẫn chưa được trải bằng đường chạy nhựa, đôi giày đinh mà cô đã chi rất nhiều tiền mua, chiếc quần đùi thể thao bị Trần Nhuệ khi đó vẫn là Trần Nhuệ chê cười.

Nhớ lại cái máy nước nóng trong nhà luôn không bật được, mùa đông tắm rửa hoàn toàn dựa vào ý chí, mùa hè mưa bão còn phải lên sân thượng cứu lũ tằm của Lý Thố nuôi.

Nhớ đám cưới tuổi trung niên bị người ta bàn tán là một người tái hôn một người kết hôn lần đầu, ánh mắt trừng trừng của Trần Nhuệ đã trở thành Khâu Mật trong bữa tiệc chúc rượu.