Chương 16

Nhân viên: “Có khách muốn tìm…”

Chưa nói xong, phía sau cô ta đã có một người bước tới, đối phương tháo khẩu trang, gương mặt mang theo vẻ lạnh lùng chán ghét thế tục, hỏi thẳng –

“Tôi tìm Phong Lý, cô ấy có ở đây không?”

---

Đây là lễ hội âm nhạc mà Trần Nhuệ đã biểu diễn một cách vội vã nhất. Trước đây cô ấy tận hưởng sân khấu, cũng là vì trong cuộc sống thực sự không còn gì đáng để cô ấy tận hưởng nữa.

Tính cách của cô ấy mười năm như một, theo lời Thôi Mạn nói thì là cứng nhắc như bánh đa khô, dù thân ở trong giới cần sự khéo léo nhất, Trần Nhuệ cũng chẳng mấy mặn mà với việc vun đắp các mối quan hệ.

Chỉ cần cho cô ấy một giọt nước, cô ấy cũng có thể sống qua ngày.

Sự thiên vị của công ty đối với Trần Nhuệ cũng chẳng có gì đáng để cô ấy bận tâm, chỉ cần có công việc để đối phó với cuộc sống ngày qua ngày là được.

Tiền lương cũng không cần suy nghĩ quá nhiều, cho dù Trần Nhuệ không tham gia chương trình tạp kỹ hay ra đĩa nhạc, số tiền Phong Lý chuyển cho cô ấy suốt những năm qua cũng đủ để Trần Nhuệ chi tiêu.

Nhưng Trần Nhuệ cũng không muốn dùng, năm đó cô ấy biết Phong Lý sắp đi, cũng biết mình không thể giữ cô ấy lại, càng đánh giá quá cao tình cảm giữa mình và Phong Lý.

Hoặc đánh giá quá cao sự ổn định trong mối quan hệ của họ.

Người đi trà nguội, đứa trẻ mà Giang Mai Hoa để lại đã trưởng thành, cũng không còn là đứa bé bụ bẫm như củ sen trong ảnh. Nhị Bảo đã có cha mẹ mới, Trần Nhuệ cũng không muốn liên lạc với họ nữa, chỉ thỉnh thoảng trong những lúc chơi đàn lại hình dung lại quá khứ.

Nếu Phong Lý không đi thì sao.

Tiếc là không có nếu như, Phong Lý cứ thế rời đi, cô ấy như màn sương mù dần tan biến vào không khí, cuối cùng không một tiếng động.

Bây giờ trở về cũng sẽ không có bất kỳ dấu hiệu nào, giống như lúc rời đi.

Hiện tượng bất thường của Trần Nhuệ tại lễ hội âm nhạc đã lan truyền khắp giới, không ít người đều hỏi người phụ nữ kia là ai, còn có một số fan cuồng mở bài đăng, cho rằng đây là bằng chứng tốt nhất cho thấy Trần Nhuệ không phải là dị tính luyến.

Những năm qua, sự cầu tiến trong sự nghiệp của Trần Nhuệ chẳng liên quan gì đến việc quảng bá hình ảnh. Không ít người ban đầu cho rằng cô ấy khá nhàm chán, nghe nhạc thì lại thấy không phải chuyện đó, lên chương trình tạp kỹ thì lại thấy người này khẩu nghiệp cũng ghê gớm. Tiếc là dù có hỏi han thế nào, cũng chẳng thể moi ra được gì khác.

Lễ hội âm nhạc vừa kết thúc, Trần Nhuệ đã vội vàng rời đi, cô ấy dặn trợ lý nói với quản lý một tiếng, rồi trực tiếp đút điện thoại vào túi và đi.

Thôi Mạn vẫn đang thu dọn đàn nhị, thấy Trần Nhuệ đi đứng nhanh nhẹn, gọi với theo một tiếng: “Khâu Mật!! Cậu đợi tôi với! Tôi cũng đi!”

Ở hậu trường còn có không ít người quen, đều rất ngạc nhiên trước sự bất thường của Trần Nhuệ hôm nay –

“Người đó là ai vậy? Người yêu cũ à?”

“Lúc đó tôi sắp sợ chết khϊếp rồi, cái sân khấu cao như thế mà cô ấy cũng dám nhảy, trông yếu đuối vậy mà thể lực cũng không tệ nhỉ.”

“Người kia trông cũng rất bắt mắt, vóc dáng và khí chất đỉnh cao, không phải nghệ sĩ à?”

“Giới nghệ sĩ làm gì có kiểu người này.”

Trợ lý của Trần Nhuệ còn chưa hoàn hồn, bên kia Thôi Mạn đã khoác áo khoác đuổi theo.