Chương 10

Người đã đi xa kia đến nay vẫn bặt vô âm tín. Điều duy nhất khiến Trần Nhuệ tìm thấy dấu vết chính là đoạn video trên Weibo mà cô lướt được cách đây không lâu.

Đáng tiếc là nó chỉ thoáng qua, tìm Phong Lý chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Bảy năm là thời kỳ vàng son của sự nghiệp một người. Trần Nhuệ mười bảy tuổi hoàn toàn không nghĩ mình có thể rời khỏi Dương Thảo, có thể nhận được nhiều tình yêu mến đến vậy.

Bảy năm cũng là khoảng thời gian thích nghi đầy tàn nhẫn của một mối tình từ khi nảy nở đến lúc bị cắt đứt. Đến bây giờ Trần Nhuệ vẫn không rõ tại sao Phong Lý lại bỏ đi không lời từ biệt, tại sao bặt vô âm tín, tại sao rõ ràng vẫn còn sống mà lại không chịu để lại cho cô bất kỳ tin tức nào.

Nhị Bảo đã lớn đến mức sắp quên mất mình còn có một người chị. Phong Lý trong ký ức của đứa trẻ chỉ là một cái bóng mơ hồ, còn trong trí nhớ của Trần Nhuệ chỉ còn lại bóng lưng cô đơn khuất dần trong màn sương mờ, như thể sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa.

Người dẫn chương trình đọc tên hiện tại của Trần Nhuệ, ở hậu trường vẫn có thể nghe thấy tiếng hò reo.

Đèn sân khấu tắt lịm, ánh đèn rọi từ góc chiếu sáng, hợp âm quen thuộc vang lên, trên màn hình nhắc lời siêu lớn hiện lên tên bài hát ...

《Ngày xưa và sau này》

Phong Lý đứng giữa đám đông, ngẩng đầu nhìn người quen thuộc mà xa lạ trên sân khấu xa xôi.

Như đáp lại những ký ức dường như thuộc về kiếp trước.

Xung quanh có người hò hét, người hát theo, người giơ điện thoại chụp ảnh. Phong Lý đứng giữa đám đông, như một bức tượng trầm mặc được gió tuyết đắp lên, tràn đầy nỗi buồn lạc lõng với không khí sôi động của nơi này.

Bài hát này Phong Lý rất quen thuộc. Cô biết mình thường xuyên nghe nó trước khi xảy ra chuyện. Cha ruột bao gồm cả người nhà họ Khương cũng chưa bao giờ can thiệp vào đời sống tình cảm của Phong Lý.

Chỉ là Phong Lý đã rất mệt mỏi rồi. Trước khi xảy ra chuyện cô đã đủ kiệt sức, tỉnh dậy sau một tai nạn, vẫn còn cảm giác mệt mỏi đeo bám không dứt.

Cô nhận ra nguồn gốc vẫn nằm ở đây.

Trên sân khấu, sau khi người mà cô không phân biệt được là hóa thân của sự mệt mỏi hay may mắn của mình hát xong một bài, người bạn cũ cũng lên sân khấu khuấy động không khí.

Thôi Mạn trông ngày càng có phong cách phóng khoáng. Vừa chơi DJ vừa ra hiệu cho máy quay quét xuống dưới: “Mời hai khán giả may mắn tại hiện trường nhận món quà đặc biệt hôm nay.”

Bên dưới là những tiếng hò reo. Những lễ hội âm nhạc thế này có rất nhiều cặp đôi, bên cạnh Phong Lý có những người đang hôn nhau say đắm khi bài hát lên cao trào.

Cô không nhịn được mà nhích sang một bên, nhưng vừa hay bị người ta ôm lấy cánh tay. Người phụ nữ tóc đỏ từng bị cô từ chối mỉm cười ngọt ngào với cô: “Chủ Phong, trùng hợp quá ạ.”

Phong Lý: “Buông ra.”

Nguyễn Xảo Âm lắc đầu: “Cô lái xe nhanh quá, tôi phải rất vất vả mới đuổi kịp đấy. Nhưng cô thật sự rất dễ tìm, tôi tùy tiện hỏi một câu là có người nói cho tôi biết rồi.”

Phong Lý vốn đã có vẻ ngoài dễ nhận biết. Hiện trường vào cuối thu cũng có những cô gái gợi cảm mặc áo hai dây. Lúc này, màn hình lớn trên sân khấu quét qua các khán giả bên dưới.

Không lệch chút nào, hình ảnh dừng lại trên Phong Lý, người vốn đã dễ gây chú ý.