Lúc này, một mùi thuốc nhàn nhạt đột nhiên bay tới, Sở Tuần nhanh chóng vận dụng linh lực phong bế mũi miệng, nhưng vẫn chậm một bước. Anh lập tức cảm thấy toàn thân tê dại, không thể khống chế được chân tay.
Tiếp theo, một bóng người mảnh khảnh từ đầu tường nhảy xuống, dùng lực mạnh đẩy anh sát vào tường.
"Bịch!"
Lưng Sở Tuần đập vào tường làm bụi bay tứ tung, thậm chí anh còn cảm giác được bức tường bị mình làm cho rung chuyển.
Anh muốn giơ tay lên nhưng cánh tay tê dại không nâng lên nổi, chân cẳng cũng mất tri giác. Rồi cổ họng đột nhiên lành lạnh, dĩ nhiên là một con dao phẫu thuật.
Bạch Chỉ nghiêng đầu bất mãn hỏi: "Sao anh lại đi theo tôi?"
Cái lạnh trên cổ khiến tim Sở Tuần đập thình thịch. Cạn lời hơn nữa là anh đang bị một hệ trị liệu cầm dao kề cổ uy hϊếp?
Tuy năng lực của anh đặc biệt và không phù hợp cho chiến đấu, nhưng xét hành động trèo tường và sức mạnh mà Bạch Chỉ vừa thể hiện ra ban nãy thì… Đây mẹ nó thật sự là hệ trị liệu à?
Con dao mổ sắc nhọn ấn vào động mạch chủ, Sở Tuần rất nhanh đã cảm nhận được cơn đau, sao đó cổ lại càng đau hơn. Đậu má! Ngay cả dao mổ cũng tẩm thuốc? Xuống tay ác vậy?
Anh nhanh chóng nói: "Bác sĩ Bạch, bình tĩnh nào! Tôi không có ý xấu nào cả."
Bạch Chỉ nhìn vào mắt anh: "Sao anh lại đi theo tôi? Anh muốn ăn cướp? Hay anh là kẻ buôn người?"
Cậu nghĩ như vậy cũng không có gì ngạc nhiên, gần đây tình hình an ninh của các thành phố nhỏ không tốt lắm, tháng trước thị trấn đã mất tích hơn chục người.
Sở Tuần vội vàng nói: "Tôi không phải người xấu. Tôi tới đây để bảo vệ cậu. Chúng tôi nghi ngờ cậu là người siêu phàm hệ trị liệu nên muốn mời cậu gia nhập với chúng tôi. À, tôi là người của Bộ Đặc Nhiệm An Ninh Quốc Gia, trong túi tôi có giấy chứng nhận."
"Bộ Đặc Nhiệm An Ninh Quốc Gia?" Bạch Chỉ kiểm tra giấy chứng nhận rồi nhìn vào mắt đối phương, quả thật không nói dối cậu, từ nhỏ cậu đã có thể nhận ra người khác có nói dối hay không.
Cậu thu lại dao mổ và trả lại giấy chứng nhận cho anh: "Tôi không phải hệ trị liệu, cũng không phải người siêu phàm gì đó. Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường trong trấn."
Việc dính chặt vào tường như một cây cột thật sự rất khó chịu, Sở Tuần rất muốn đứng thẳng lại nhưng toàn thân không nghe sai sử: "Sao cơ thể tôi tê dại thế này? Cậu đã đánh thuốc gì lên người tôi vậy? Vừa nãy tôi nghe thoang thoảng mùi thuốc đông y."
"Thuốc tôi tự chế, anh muốn mua không?" Bạch Chỉ tốt bụng đỡ Sở Tuần đứng dậy, tránh mìn chó trên đất, ngồi xổm xuống, từ trong túi móc ra một gói thuốc bột: "Tôi chiết xuất từ thảo mộc, có thể hít hoặc thoa ngoài da, tác dụng sau một giây, thời gian kéo dài nửa giờ, không gây ra tác dụng phụ lên cơ thể, thuận tiện mang theo lại dễ sử dụng. Tôi thấy anh là người của Bộ Đặc Nhiệm An Ninh, không làm điều xấu, thường xuyên chấp hành các nhiệm vụ nguy hiểm nên tôi mới đặc cách bán cho anh. Có thứ này, anh có thể tự phẫu thuật cho chính mình bất cứ lúc nào."
Sở Tuần: "…"
Bác sĩ Bạch tốt bụng ân cần nói với đối phương: "Thuốc này vẫn đang trong quá trình cải tiến, không mùi thì càng đắt hơn, không chỉ có thể tự cứu mà còn có thể âm thầm hạ gục đối thủ, có thể cứu mạng vào thời điểm mấu chốt, chỉ cần 500 tệ là có ngay hàng tốt."
Sở Tuần: "Sao cậu có thể… mang gương mặt xinh đẹp như thế, vô tội như thế ra tay tàn nhẫn như thế, lại còn đường hoàng nói chuyện làm ăn với nạn nhân như vậy chứ hả?"
"Không mua thì thôi." Bạch Chỉ tiếc nuối cất túi bột đi, rắc chút thuốc giải, ánh mắt cực kỳ ghét bỏ, người này đúng là không biết nhìn hàng.
"Tôi… mua hai gói, chúng ta có thể nói chuyện được không?"
"Có thể." Bạch Chỉ mỉm cười, cong môi, móc mã QR từ trong túi ra: "1000 tệ, cảm ơn."
Sở Tuần lắc lắc bàn tay đã trở lại bình thường, trước tiên quét mã thanh toán cho Bạch Chỉ, sau đó nghi ngờ hỏi: "Cậu tới đây làm gì thế?"
"Tôi tiếp vài đơn khám bệnh ở đây."