Bạch Chỉ mở bản đồ điện tử, nhập vào địa chỉ vừa mới nhìn lướt qua. Sở Tuần chặn tay cậu lại: "Người này đã mất liên lạc ba ngày, không biết bây giờ biến thành cái dạng gì rồi. Cậu là hệ trị liệu đó, dù có là một cọng bún thiu thì vẫn là hệ trị liệu, đừng mạo hiểm!"
Bạch Chỉ cong khóe miệng, dùng chất giọng mềm mại nói với Sở Tuần một sự thật: "Anh Sở à, không vạch áo người khác là phép lịch sự cơ bản nhất khi làm người. Anh xem, tôi còn chẳng châm chọc anh cởi chuồng chạy ngời ngời ngoài đường. Hơn nữa, tôi không dùng năng lực cũng có thể cứu người. Anh không dùng năng lực còn không đánh lại tôi. Anh còn cọng bún hơn cả cọng bún nữa!"
Sở Tuần há hốc miệng, một chữ cũng nghẹn ra được, giây tiếp theo đấm ngực: "Đau lòng quá!"
Anh ôm ngực, đau đớn báo cáo tình hình hiện tại cho chủ nhiệm Ngô. Chủ nhiệm Ngô nghe nói Bạch Chỉ chỉ là cấp D, lại là người đã đăng ký, liền không còn kích động như vậy nữa.
Nếu là cấp A hiếm thấy, dù có trói lại cũng phải đưa Bạch Chỉ đến trụ sở chính. Còn cấp D thì, muốn rèn luyện một chút cũng không phải là không thể. Nếu Bạch Chỉ có thể ở lại chi nhánh của họ, giúp họ giải quyết vấn đề, ông còn có thể cho Bạch Chỉ thêm vài điểm tích lũy.
Chủ nhiệm Ngô lại phái thêm một người một xe đến bảo vệ an toàn cho Bạch Chỉ.
Không lâu sau, một chiếc xe thương vụ dừng lại phía trước. Cửa xe mở ra, ngoài tài xế, còn có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, da ngăm, hăng hái vẫy tay: "Lên xe."
Người này tên Hứa Phong, năng lực tốc độ. Ngoài phần tự giới thiệu, suốt đường đi anh không nói lời nào, trông rất điềm tĩnh.
Xe chạy thẳng vào khu chung cư của Triệu Mạnh Hải, dừng lại bên lề đường. Trước khi xuống xe, Hứa Phong từ dưới chân rút ra một thứ: "Có đặc quyền, thì phải có trả giá. Người nộp thuế sẽ không nuôi không chúng ta. Tỷ lệ tử vong trong mỗi nhiệm vụ của chúng ta là 17%."
Bạch Chỉ nhìn khẩu súng được đưa tới, chớp chớp mắt.
Hứa Phong trầm giọng nói: "Cầm lấy đi, mỗi người một khẩu, đạn là loại đặc chế, có tác dụng khắc chế vật ô nhiễm hữu hình. Mỗi người mười viên, người còn súng còn, không được vứt bỏ."
Bạch Chỉ theo bản năng nhận lấy: "Còn có loại vô hình nữa sao?"
Sở Tuần cuối cùng cũng tìm được cơ hội phản công, trêu chọc nói: "Đồng chí nhỏ khi trở về phải học bù rồi. Một tí thường thức cũng không có. Biết dùng không đấy?"
Bạch Chỉ cụp mắt, sau khi nhìn kỹ một cái, thuần thục tháo băng, lắp đạn vào. Cậu hẳn là biết dùng.
Rồi cậu thấy Hứa Phong kéo ra một cái thùng lớn, mở ra kiểm tra lần cuối. Sở Tuần vui vẻ hỏi: "Anh Phong, anh mang theo mấy cục zàng vậy?"
Giọng Hứa Phong điềm tĩnh, nhưng vẫn lộ một chút hớn hở: "Ba pháo cối, hai bom cháy. Không đủ dùng thì xin hỗ trợ không kích, trực tiếp bao phủ bằng hỏa lực. Tất nhiên, trong nội thành thì cố gắng không dùng, viết báo cáo phiền lắm!"
Bạch Chỉ: "!"
Trời ạ!
Cậu chỉ muốn đi khám bệnh cho người ta thôi mà! Cái ngành này thật là nguy hiểm quá mừ!
Hai người xác nhận vũ khí, trang bị không có vấn đề gì. Sở Tuần gọi Bạch Chỉ: "Đi thôi, đi kiếm điểm tích lũy nào!"
Bạch Chỉ nhìn khẩu súng trong tay, thầm nghĩ giờ mà rút lui thì còn kịp không nhỉ?
Nhưng chưa đợi cậu mở lời, một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua. Bạch Chỉ hít hít mũi, giơ tay chỉ theo hướng gió thổi tới, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở tòa nhà bên cạnh: "Nơi đó có mùi..."
Sở Tuần tò mò nhìn theo: "Mùi gì cơ?"
"Mùi xác chết, à không, còn cả mùi của người sống nữa." Vừa nói Bạch Chỉ vừa lao đi bằng tốc độ của một bác sĩ lao vào phòng cấp cứu cứu người, chỉ để lại một cái bóng mờ lướt qua. Vị trí đó chắc là nhà của Triệu Mạnh Hải.