Tuy nhiên, sự ngượng ngùng này nhanh chóng bị Sở Tuần gạt bỏ, bởi vì Bạch Chỉ ăn quá nhiều, hơn nữa lại rất biết cách ăn, vừa nhìn đã biết là đứa trẻ được chiều chuộng, gia đình bình thường không nuôi nổi.
Cậu thích thịt, thích đồ ngọt, một hơi ăn mười món, đến cuối cùng mới gắp một miếng rau xanh như thể đã làm xong một nhiệm vụ nào đó, nói với vẻ tâm trạng sâu xa: "Phải ăn đủ chất, không ăn rau xanh là không được."
Sở Tuần cạn lời, nếu không nhìn thấy Bạch Chỉ đã ăn gì trước đó, anh thật sự sẽ tin!
Bạch Chỉ hài lòng lau miệng, gọi nhân viên phục vụ thanh toán, một bữa ăn tốn gần một ngàn tệ.
Sở Tuần dò hỏi: "Bác sĩ Bạch, cậu bao lâu rồi chưa ăn cơm?"
Bạch Chỉ cong khóe miệng, cười còn ngọt hơn cả đồ uống vừa nãy: "Em ngày ba bữa đều ăn bình thường, hôm nay không đói lắm, bình thường ăn nhiều hơn. Đúng rồi, chỗ các anh có bao cơm không? Suất ăn thế nào?"
"Ngon lắm!" Sở Tuần đỡ trán, nghiêm trọng nghi ngờ Bạch Chỉ vì ăn quá nhiều, năng lực lại không mạnh, nên mới bị trụ sở chính đuổi ra.
"Vậy là tốt rồi!" Bạch Chỉ rất hài lòng khi tìm được một vé cơm dài hạn, còn có thể sau khi ăn xong thì bày quầy bán thuốc, tính tiền theo điểm tích lũy, tuyệt vời ông mặt trời!
"À đúng rồi, anh đã gặp người này chưa?" Đầu Bạch Chỉ chợt nhảy số, cậu đưa ảnh Bạch Cảnh Thần cho Sở Tuần xem.
Bối cảnh là sa mạc, người đàn ông đội mũ và đeo khẩu trang, chỉ có thể nhìn thấy đường nét khuôn mặt. Anh ấy ngồi trên gò đất nhỏ, lười biếng duỗi đôi chân dài, phía sau là một trời cát vàng. Thứ duy nhất có thể nhận ra chính là đôi mắt hoa đào, sâu thẳm mà đa tình, có thể khiến người ta chết chìm trong đó.
Sở Tuần cảm thấy mình sắp nứt ra rồi, cái quái gì thế này? Làm sao mà nhận ra được chứ?
"Cậu còn ảnh nào khác không?"
Bạch Chỉ lắc đầu, đây là bức ảnh duy nhất của anh trai cậu. Người nhà cậu không thích chụp ảnh. Điều khiến Bạch Chỉ tiếc nuối nhất, chính là không chụp được một bức ảnh toàn gia đình.
Chợt nghĩ tới cái gì, Sở Tuần vội móc danh thϊếp Bạch Chỉ cho mình ra xem. Phía sau là thông báo tìm người đen trắng, ảnh đại diện cũng không rõ nét lắm, ban đầu còn tưởng in nhòe, hóa ra ảnh gốc cũng không nhìn rõ mặt!
Sở Tuần nhịn cười lắc đầu: "Tôi chưa từng gặp."
Thấy sự thất vọng trong mắt Bạch Chỉ, Sở Tuần có ý tốt an ủi: "Cậu có thể tra cứu trên mạng nội bộ của chúng ta, nhưng phải trả điểm tích lũy, 10 điểm một lần."
Bạch Chỉ toàn thân cứng đờ, năm điểm tích lũy tối qua đã bị cậu đổi thành tiền mất rồi.
Năm điểm tích lũy chữa khỏi Lưu Minh cũng bị đổi thành tiền nốt!
Trong tay chỉ còn năm điểm tích lũy Sở Tuần cho, không đủ dùng!
Bạch Chỉ lần đầu tiên cảm nhận được thứ cảm xúc gọi là "hối hận". Ôi cái tay này sao mà nhanh thế không biết? Đổi chậm một chút không được sao?
"Đi thôi, đi cứu người, kiếm điểm tích lũy!" Bạch Chỉ đứng dậy, vác hộp thuốc của mình lên lưng, hiên ngang bước ra khỏi cửa.
Bệnh nhân thứ hai là chủ tiệm bán đồ ăn sáng, xung quanh là khu dân cư, còn có một siêu thị nhỏ.
Lúc Bạch Chỉ chạy tới, bên ngoài cửa tiệm đã bị giăng dây cảnh báo, xung quanh tụ tập rất nhiều người.
"Tội nghiệp quá! Cả nhà bốn người đều chết hết rồi!"
"Mấy hôm trước, tôi đã thấy trạng thái của ông chủ tiệm không đúng lắm. Tôi gọi tàu phớ ngọt, ông ấy lại bỏ thêm tương mặn cho tôi, còn rắc một nắm rau mùi. Tôi đã ăn ở tiệm ông ấy mấy năm rồi, đây là lần đầu tiên."