Sở Tuần đau lòng hỏi: "Bác sĩ Bạch, cậu nhận mấy nhiệm vụ rồi?"
Bạch Chỉ xòe ba ngón tay trắng nõn thon dài, vui vẻ nói: "Ba nhiệm vụ."
Có thể đổi được 15.000 tệ! Hì hì!
Sở Tuần dở khóc dở cười. Các nhiệm vụ liên quan đến ô nhiễm thường có rất nhiều biến số, ví dụ như ô nhiễm đột ngột tăng cấp, hệ số nguy hiểm tăng lên, số lượng người dị biến gia tăng… Họ thường hoàn thành một nhiệm vụ, nghỉ ngơi hai ngày rồi mới nhận nhiệm vụ tiếp theo.
Bạch Chỉ một ngày nhận ba nhiệm vụ, cậu thiếu tiền đến mức nào chứ?
"Tôi có thể xem danh sách nhiệm vụ của cậu không?"
Bạch Chỉ hào phóng đưa cho Sở Tuần xem. Nhiệm vụ đầu tiên, hiển thị đã hoàn thành, thưởng năm điểm tích lũy.
Điều khiến người ta khó hiểu là nhiệm vụ thứ hai lại hiển thị: Chờ xác nhận.
Sở Tuần không tiện nghiên cứu quá nhiều, giả vờ vô ý lật đến thông tin cá nhân của Bạch Chỉ, nhìn thấy giá trị linh lực chỉ có 699, mức độ nguy hiểm chỉ là cấp E, dây thần kinh vốn đang căng thẳng của anh mới thả lỏng.
Hóa ra Bạch Chỉ đúng là một bác sĩ trẻ có năng lực quý giá, nhưng thực lực cá nhân không mạnh, cũng không có ý đồ xấu.
Chiếc nhẫn kiểm tra chắc chắn không có vấn đề gì, tinh thần thể của cậu ấy lớn như vậy, có thể là do năng lực phụ trợ của chiếc nhẫn chăng?
Dù sao thì thứ này cũng vừa mới được nghiên cứu ra, có những chức năng mới lạ cũng không chừng. Bạch Chỉ có thể xin được chiếc nhẫn này, chỉ có thể nói là hệ chữa trị quá quý giá, có đặc quyền được ưu tiên sử dụng.
Trụ sở chính cũng không có ý kiến gì, anh còn có thể nói gì được nữa?
Sở Tuần mất ba phút tự thuyết phục bản thân.
Sau đó anh lập tức lấy tư tưởng của người đi trước, gửi một bản nhiệm vụ của Bạch Chỉ cho mình, giọng nói cũng trở nên già dặn: "Nói thật, tôi đi theo cậu, lão Ngô chưa cho tôi điểm tích lũy. Giờ tôi tặng cậu hai điểm tích lũy làm quà gặp mặt được không?"
Bạch Chỉ mỉm cười, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào Sở Tuần, không nói gì.
Sở Tuần có vẻ không chống đỡ nổi: "Được rồi, được rồi, tiền thưởng chắc chắn sẽ có một chút, tôi tặng cậu năm điểm tích lũy, cậu cho tôi đi theo cậu, được không? Tôi có thể giúp cậu gửi nhiệm vụ cho bên kỹ thuật để họ phân tích, tôi còn có thể dẫn cậu đi ăn cơm."
Bạch Chỉ yên lặng nhìn vào mắt Sở Tuần, nụ cười trên mặt chợt rạng rỡ hơn nhiều, cậu đưa mã QR qua: "Cảm ơn anh, anh thật hào phóng, lần sau mua thuốc em sẽ giảm giá 20% cho anh."
Sở Tuần xem như đã hiểu, chàng bác sĩ trẻ này cười càng đẹp, miệng càng ngọt, thì càng không có chuyện tốt.
Bạch Chỉ vui vẻ xoa bụng, lạ thật, vừa nãy còn hơi đói, sau khi khám bệnh cho Lưu Minh xong lại không thấy đói nữa. Nhưng đã đến giờ cơm, nhất định phải ăn thôi: "Anh Sở, anh có kiêng món gì không, em mời anh ăn cơm."
Sở Tuần nói đùa: "Đồ keo kiệt nhà cậu mà lại đi mời khách ư?"
Khóe miệng Bạch Chỉ khẽ cong, nở nụ cười vừa ấm áp vừa lễ phép: "Em cũng đâu thể chiếm không lợi ích từ anh, như vậy rất không hay!"
"Được rồi!" Sở Tuần luôn cảm thấy tính cách của Bạch Chỉ hơi kỳ lạ.
Bạch Chỉ cười rất đẹp, nói chuyện cũng rất lễ phép, nhưng Sở Tuần cứ cảm thấy tính cách cậu hẳn nên là kiểu lạnh lùng, giống như một con robot lạnh lẽo được lập trình và dạy dỗ làm một người lương thiện. Và cậu, cũng đã làm được, mọi thứ đều hoàn hảo, chỉ là không có bao nhiêu cảm xúc.