Bên đường có mấy căn nhà dân bị bỏ hoang, phần lớn đã sập, gạch ngói thỉnh thoảng rơi vãi ra mặt đường, không cẩn thận liền bị vấp ngã.
Trong đêm tối, Bạch Chỉ chính xác tránh được mọi chướng ngại vật, sắp về đến nhà. Đột nhiên cậu dừng lại, không đúng, nơi này quá yên tĩnh, ngay cả mấy con chó hoang bình thường thấy cậu liền nằm úp sấp cũng chả thấy đâu, quá không bình thường.
Cậu không biết rằng trong thời gian cậu đi vắng, một đội vũ trang đã lặng lẽ bao vây con phố.
"Chú ý, người nhiễm bệnh số 51 đã trốn đến con phố thứ bảy! Xác nhận lại một lần nữa, trên đường có người thường nào không?"
"Toàn bộ người trên phố đã rời đi, cũng may có khá ít người, họ đều rất phối hợp với chúng ta."
"Tốt, chú ý quan sát tỷ lệ dị biến, một khi vượt qua 50%, bắn chết ngay tại chỗ." Người đàn ông trung niên ngồi trên xe cầm bộ đàm, lạnh lùng ra lệnh.
Tỷ lệ dị biến vượt quá 50% nghĩa là hơn nửa cơ thể đã bị biến dạng hoàn toàn, mất đi lý trí của con người, chỉ muốn gϊếŧ chóc. Để bảo vệ những người bình thường, họ chỉ còn cách tiêu diệt những kẻ dị biến đó.
"Không hay rồi! Có người xông vào!" Nhân viên an ninh nhìn thấy Bạch Chỉ vừa lướt qua trong màn hình giám sát, căng thẳng đứng dậy.
Người đàn ông trung niên lạnh mặt: "Không phải cậu nói đã di dời toàn bộ người trên phố rồi sao?"
Thanh niên trẻ sốt ruột giải thích: "Bọn em đã dời người đi hết rồi, đến chó hoang còn bị lôi đi, người kia có thể không biết đến việc này nên đột ngột trở về."
"Chủ nhiệm Ngô, không thấy người kia ở đầu phố nữa! Cậu ta trèo lên bức tường cao 2,5m rồi!"
Nhà Bạch Chỉ ở ngay đầu phố, lầu 1 là phòng khám, lầu hai là nơi ở, cậu nhảy qua mấy bức tường, từ cửa sau về đến nhà, đóng cửa lại, cách ly với cái lạnh bên ngoài.
Lúc này, người nhiễm bệnh số 51 đã đến gần phòng khám. Cánh tay của hắn đã biến dạng, trông như hai cái xúc tu, vừa dài vừa vặn xoắn, bên trên đầy những lỗ máu. Vết máu đông lại, dính vào trên người, tỏa ra mùi tanh nồng nạc.
Hắn tên Trịnh Tiêu, sau khi đi công tác trở về thì trên người đột nhiên xảy ra dị biến.
Đồng tử tách ra thành hai, cánh tay biến thành xúc tu, trên người mọc đầy mắt. Một nhóm người mặc đồ bảo hộ xông vào khách sạn nơi hắn lưu trú giơ súng lên, muốn áp giải hắn đi.
Hắn thấy những người đi cùng thuyền với mình khi trở về đều xảy ra dị biến, có người bị đánh chết, có người bị còng tay xích chân, nhốt vào một cái rương sắt khóa kín, không biết bị đưa tới nơi nào.
Trực giác nói cho hắn biết, bọn họ đều sẽ chết.
Trịnh Tiêu không muốn chết!
Hắn đả thương những kẻ bắt giữ mình, bẻ cong súng của họ, rồi nhảy ra ngoài từ cửa sổ.
Hắn trốn trong những góc bẩn thỉu, bò dọc theo những khe hẹp trên phố. Hắn không biết mình có thể trốn đi đâu, cũng không biết mình có thể trốn được đến bao giờ.
Cơ thể ngày càng biến dạng nghiêm trọng, ý chí đang sụp đổ từng chút một. Trịnh Tiêu đầy oán hận nghĩ: "Đều tại bọn họ! Tại sao không buông tha cho mình?"
Hắn chỉ muốn về nhà thôi, tại sao lại không thể để hắn quay về?
Gϊếŧ bọn họ, chỉ cần gϊếŧ bọn họ, sẽ không còn ai ngăn cản mình nữa!
Đôi mắt của Trịnh Tiêu dần chuyển sang màu đỏ, tốc độ di chuyển cũng ngày càng nhanh hơn.
Nhân viên kiểm tra nhìn con số màu đỏ trên máy đo liên tục tăng lên, nhanh chóng báo cáo: "Chỉ số ô nhiễm của số 51 đã tăng lên 300, tỷ lệ dị biến cơ thể là 67%."
Người đàn ông trung niên điềm tĩnh, lạnh giọng phân phó: "Tổ chiến đấu! Ưu tiên giải quyết số 51, không cần để ý đến người vừa xông vào!"
Cơ thể Trịnh Tiêu vặn vẹo thành một tư thế quái dị, sau khi né được vài phát súng, trong lúc mơ hồ, hắn nhìn thấy một phòng khám bệnh.
Ngọn đèn le lói hắt một vệt sáng xuống dưới chân hắn, mang theo một loại sức mạnh thần kỳ, lặng lẽ xoa dịu thần kinh đang hoảng loạn của hắn.
Như bị ma xui quỷ khiến, hắn vươn cánh tay đã biến thành xúc tu, đẩy cánh cửa đó ra.
[Nhiệm vụ đột xuất! Chữa khỏi cho bệnh nhân đến cầu cứu, thưởng 5 điểm tích lũy!]
Bạch Chỉ vui vẻ đứng dậy. May mắn đến vậy sao? Mở cửa phòng khám được một tháng cuối cùng cũng có bệnh nhân tìm đến, mà còn x2 tiền khám bệnh nữa?