Nhiệt độ trong phòng ít nhất phải mười lăm, mười sáu độ, nhưng cậu nhóc Lưu Minh lại quấn mình như một cái bánh ú, đội khăn quàng và mũ, chỉ còn lại đôi mắt đen kịt.
Tay chân cậu ta cũng rất mất cân đối, ống tay và ống quần đều bị ngắn đi một đoạn lớn. Bạch Chỉ tò mò, bệnh gì mà lại khiến người ta lớn nhanh đến thế trong thời gian ngắn như vậy, nếu có thể nghiên cứu chiết xuất ra, thì sẽ bán được bao nhiêu tiền nhỉ?
"Em lại đây, đưa tay chân cho tôi xem." Bạch Chỉ nhận lấy hộp y tế, đặt lên bàn, rồi lấy áo blouse trắng ra mặc vào.
Là một bác sĩ, trước mặt bệnh nhân, Bạch Chỉ luôn rất chuyên nghiệp.
Lưu Minh nhảy xuống khỏi tường, tay chân cứng đờ đi về phía Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ nhìn vào mắt cậu nhóc: "Em có thể tháo khăn quàng và mũ ra không? Tôi muốn kiểm tra một chút."
Đến gần hơn, Lưu Minh mới cảm nhận được, trên người Bạch Chỉ tỏa ra một mùi thuốc thoang thoảng, giống như ánh nắng ấm áp buổi chiều mùa xuân. Cậu nhóc thả lỏng hơn rất nhiều, nhỏ giọng hỏi: "Bác sĩ không sợ em sao?"
"Sợ gì chứ? Em có cắn người đâu." Bạch Chỉ không hiểu nổi, sao hai hôm nay gặp hai bệnh nhân đều hỏi cậu có sợ không.
Lưu Minh nhìn đôi mắt trong veo của chàng bác sĩ trẻ, đúng là thực sự không sợ mình, cũng không có ý gì là kỳ thị mình, mới cẩn thận tháo mũ và khăn quàng ra, ngượng ngùng nói: "Đầu em mọc cục u rồi."
Đầu cậu nhóc đã bị biến dạng, giống như một hình tam giác trên rộng dưới hẹp, ánh mắt đen kịt, không nhìn thấy lòng trắng. Điều kỳ quái hơn là tóc trên đỉnh đầu gần như đã rụng hết, trên đầu nổi lên mấy cục u, trông như những con mắt, nhưng chưa mở ra.
Bạch Chỉ kinh ngạc vô cùng.
Lớn đến chừng này nhưng cậu chưa từng gặp bệnh nhân nào như vậy!
Nhìn kỹ còn thấy hơi đáng yêu nữa chứ!
"Không đúng!" Bạch Chỉ vội lắc đầu, xua đi ý nghĩ đó. Là một bác sĩ, sao có thể coi nỗi đau của bệnh nhân là đáng yêu, phải là đáng thương mới đúng. Người thầy thuốc phải tràn đầy lòng trắc ẩn, phải nhanh chóng chữa khỏi bệnh nhân, giải thoát bệnh nhân khỏi đau khổ.
"Em đừng cử động! Tôi xem nào, tôi xem kỹ xem nào!" Bạch Chỉ ôm lấy cái đầu hình tam giác của Lưu Minh, không bỏ sót một chi tiết nào. Đây là loại nhiễm trùng gì? Vi khuẩn? Virus? Chắc phải xét nghiệm máu rồi, hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Sở Tuần vừa báo cáo tình hình với tổ chức xong, quay lại đã thấy hành động không sợ chết của Bạch Chỉ. Khóe miệng anh giật giật, rất muốn nói: "Thằng nhóc đó có thể cắn người đấy, chỉ là tỷ lệ dị biến chưa đạt đến mức cắn người thôi."
Cũng không thể trách Bạch Chỉ không biết. Hiện tại mỗi một người bọn họ đều có cho mình trang bị chuyên nghiệp, một khi thiết bị phát hiện ô nhiễm thì sẽ xử lý ngay lập tức nên rất nhiều người không biết về chuyện có người dị biến. Mà Lưu Minh sống ở nơi hẻo lánh, lúc nào cũng nhốt mình trong nhà nên càng không bị bọn họ phát hiện.
Nghĩ đến đây, Sở Tuần nhìn chiếc nhẫn đen trên tay Bạch Chỉ bằng ánh mắt cực kỳ hâm mộ. Tiên tiến như vậy, không biết khi nào chi nhánh bọn họ mới có được một cái đây?
Dù sao Lưu Minh vẫn còn nhỏ, mấy ngày nay vừa sợ hãi lại vừa tủi thân, thấy Bạch Chỉ dịu dàng như vậy, cậu nhóc không nhịn được kể khổ: "Mấy hôm nay em đều không nhịn được, rất muốn bò ra ngoài."
Bạch Chỉ kiểm tra trên dưới tay chân của cậu nhóc, vẫn như người bình thường.
Lưu Minh vốn dĩ đang cố gắng kiềm chế, nhưng khi bị Bạch Chỉ chạm vào một cái thì cậu nhóc thật sự chịu hết nổi rồi.
Tay chân cậu nhóc run lên bần bật, vèo một cái phóng lên tường trước ánh mắt kinh ngạc của Bạch Chỉ. Sau đó, cậu nhóc vèo vèo vèo bò lên, bò xuống, bò trái, bò phải, thậm chí bò lên trần nhà, mọi động tác đều rất dứt khoát và thành thạo.
Sau khi thỏa mãn xong thì nhóc mới tỉnh táo lại, xấu hổ nhảy đến trước mặt Bạch Chỉ, bất ngờ nhận được ánh mắt hâm mộ từ Bạch Chỉ.
Lưu Minh xấu hổ gãi đầu nhưng lại kéo ra một nắm tóc. Tâm tình vui vẻ sau khi bò hai vòng trong nhà đã không còn nữa, cậu nhóc thiếu chút nữa bậc khóc: "Bác sĩ Bạch, em sẽ không lây bệnh cho anh đúng không? Em nhìn ông cậu bên ngoại của em bò nên mới biến thành như vầy."