Sở Tuần không kịp ăn tiếp. Nhân lúc Bạch Chỉ đang đi lấy thuốc, anh nhanh chóng vốc một nắm cơm lớn trong hộp vò lại. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Bạch Chỉ, anh nhét thẳng nắm cơm vào miệng. Một phần ba nắm cơm lập tức trôi tuột xuống cổ họng.
"Đi thôi, mau!" Sở Tuần phồng má, lầm bầm gọi, thậm chí áo khoác cũng chưa kịp mặc, vội vàng chạy ra ngoài lấy xe.
Bạch Chỉ do dự một chút, rồi cậu tiện tay nhặt chiếc áo khoác, ném vào trong xe cho anh.
Điều đáng ngạc nhiên là chiếc xe Sở Tuần lái lại là một chiếc xe thể thao trị giá cả triệu tệ. Nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của Bạch Chỉ, Sở Tuần nuốt hết cơm, giải thích thêm: "Ba tôi mua đấy. Nhà tôi làm kinh doanh, cũng có chút vốn liến. Ba tôi không muốn tôi làm công việc nguy hiểm nên mới dùng quan hệ nhét tôi đến cái phân bộ hẻo lánh này."
Bạch Chỉ gật đầu, không hề có ý định hỏi han chuyện riêng tư của Sở Tuần. Trên đường đi, Sở Tuần nhanh chóng giải thích về tình hình đang diễn ra: "Chính là vị đại lão cấp A tôi vừa nói với cậu, tên là Lục Trừ, năng lực là bay lượn."
"Tính cách người này khá lạnh lùng, không thích nói nhiều, càng không thích giao du với ai. Sau khi đến phận bộ của chúng tôi, anh ta cứ liên tục nhận nhiệm vụ, chủ nhiệm Ngô bảo nghỉ ngơi cũng không nghe."
"Lần này nghe nói anh ta bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, lại còn kích phát vết thương cũ nữa. Chủ nhiệm Ngô muốn hỏi xem cậu có thể đến khám cho anh ta không. Cậu cứ yên tâm, ông ấy nói Lục Trừ đã tự nhốt mình vào l*иg giam trước khi mất kiểm soát, chúng tôi sẽ nỗ lực đảm bảo an toàn cho cậu."
Bạch Chỉ tò mò hỏi: "Chắc chắn là năng lực bay lượn sao?"
Sở Tuần: "Đúng vậy! Sao thế?"
Bạch Chỉ khó hiểu: "Không phải năng lực của anh ta nên là bơi lội dưới nước sao? Anh nhìn xem, tên anh ta là Lục Trừ, có ba chấm thủy mà."
"Phụt!" Sở Tuần thầm cảm ơn vì đã kịp nuốt hết cơm, nếu không chắc chắn sẽ phun ra đầy xe mất.
"Tên ba mẹ đặt thì liên quan gì đến năng lực chứ? Nếu có liên quan, tôi đã chẳng gọi là Sở Tuần, tôi phải gọi là Sở Đại Long, Sở Đại Lôi, Sở Đại Giang rồi."
Bạch Chỉ gật đầu, thấy lời anh nói cũng có lý.
Xe chạy hết tốc lực đến Chi nhánh thành phố R thuộc Bộ Đặc Nhiệm An Ninh. Đến cổng, Sở Tuần xuất trình thẻ công tác rồi lái thẳng vào tòa nhà trắng nhỏ nằm ở vị trí trung tâm nhất.
Bạch Chỉ tò mò quan sát xung quanh, đặc biệt ghi nhớ các lối thoát. Cậu thấy trên sân thượng có người đang theo dõi khe nứt không gian trên bầu trời: "Nếu một ngày nào đó, khe nứt mở rộng, hoặc vỡ toang, loài người phải đối mặt với ô nhiễm diện rộng, không còn giấu được nữa thì sao?"
"Thì cùng nhau sống chết thôi." Sở Tuần cười toe toét: "Hiện tại chưa đến mức đó. Cứ để những người chưa biết sự thật ngoài kia tận hưởng thêm vài ngày hạnh phúc."
Bạch Chỉ không nói thêm gì, xách hộp y tế xuống xe, theo Sở Tuần tăng tốc đến phòng giám sát. Bên trong đã có rất nhiều người đứng đợi, vài người trong số đó Bạch Chỉ cũng đã biết mặt.
Chủ nhiệm Ngô áy náy nói: "Ngại quá, lại khiến cậu phải vất vả phải chạy đến vào lúc tối muộn thế này."
Bạch Chỉ nghiêm túc đáp: "Xin đừng khách sáo. Thầy thuốc có tấm lòng cha mẹ, đây là điều tôi nên làm."
Cậu nhìn vào màn hình giám sát. Giữa căn phòng trắng toát có một chiếc l*иg giam khổng lồ. Bên trong, một người với đôi cánh đen trên lưng đang co ro ở góc l*иg, dùng cánh ôm chặt lấy thân mình.
Người đó hẳn đã bị thương rất nặng. Phần lớn lông vũ trên đôi cánh đã rụng, để lộ lớp da thịt đẫm máu. Cổ tay, cổ chân, cổ, và cả cánh đều bị khóa lại bằng dây xích đặc chế. Nơi nghiêm trọng nhất, dây xích thậm chí còn xuyên thẳng qua gốc cánh. Máu đã bị ô nhiễm chuyển sang màu nâu sẫm, chảy lênh láng dưới đáy l*иg.
Đầu kia của dây xích cố định vào l*иg. Qua khe hở của đôi cánh đang bị dây xích kéo căng, có thể lờ mờ thấy người đó đang tựa vào l*иg, nhắm mắt. Mái tóc đen dính máu bẩn, bết từng lọn vào má. Trên vầng trán no đủ, trắng nõn, một vết thương sâu vẫn còn đang rỉ máu. Bạch Chỉ cảm nhận nơi người đó là một nỗi không cam lòng và khát vọng sống mãnh liệt.
Có lý do gì để không dốc sức cứu chữa một người đang cố gắng sống sót đến thế?
Hơn nữa, người ta còn có một đôi cánh xinh đẹp như vậy.