"Trọng điểm không phải là cái này! Sau đó em tận mắt thấy ổng bò ra ngoài cửa sổ, tay chân bám trên tấm kính như một con tắc kè hoa nhìn em. Á á á…"
Bạch Chỉ đưa điện thoại ra xa tai, để đối phương xả hết cảm xúc. Mãi đến khi đối phương gào thét xong, cậu mới hỏi: "Rồi sao nữa?"
Đối phương bình tĩnh lại, hít hít mũi: "Cả đêm hôm đó, em không dám chợp mắt, cứ lắng nghe mọi động tĩnh bên ngoài, sợ ổng sẽ bò vào xử em!"
Nhận thấy câu chuyện càng lúc càng theo phong cách huyền ảo, Bạch Chỉ cơ bản kết luận: Người này bị bệnh tâm thần.
"Ngày hôm sau, em kể chuyện này cho mẹ em nghe, mẹ nói em nằm mơ. Nhưng em nhớ rất rõ, em hoàn toàn không hề ngủ!"
"Em cũng bắt đầu muốn bò, muốn bò ra ngoài giống như ông cậu của em! Em chắc chắn sẽ bị ngã chết cho mà xem! Đáng sợ hơn là em phát hiện em đã thay đổi hình dạng, tay chân em dài ra rồi. Bác sĩ mau nói cho em biết, đây có phải là ảo giác của em không? Em có bị bệnh không?"
Bạch Chỉ gật đầu, cơ bản xác định: Bệnh tâm thần.
"Em gửi địa chỉ cho tôi, tôi sẽ đến xem. Đừng sợ, cho dù là ảo giác hay cơ thể có vấn đề, đều có thể chữa được."
Đối phương lập tức gửi địa chỉ qua, ngay trên huyện.
Nhiệm vụ này được năm điểm tích lũy, có thể đổi thành năm nghìn tệ. Tiền đi lại, nếu đi xe buýt thì cũng chỉ tốn hai mươi tệ, quả thực tốt hơn nhiều so với việc mở phòng khám.
Cậu xem lại địa chỉ của hai nhiệm vụ kia, cũng đều ở trong huyện. Thời gian cầu cứu là ba ngày trước. Bạch Chỉ thử liên hệ một chút, đều không liên lạc được. Dù sao thì cũng tiện đường, Bạch Chỉ tiện tay nhận luôn. Đến lúc đó, nếu chữa được thì chữa luôn thể.
Để đảm bảo, cậu đem theo hai cái áo blouse trắng, bao tay, nước sát trùng, dao mổ, nhíp, và các dụng cụ, thuốc thông thường khác, còn có một bộ châm cứu, chuẩn bị ổn thoả liền ra cửa.
Người vẫn luôn theo dõi cậu lập tức báo cáo: "Chủ nhiệm Ngô, cậu ấy ra rồi!"
Chủ nhiệm Ngô lập tức yêu cầu Trịnh Tiêu xác nhận: "Có phải cậu ấy không?"
Trịnh Tiêu kích động nói: "Là cậu ấy, là cậu ấy khám bệnh cho tôi! Lúc đó tôi suýt thì gϊếŧ chết cậu ấy, nhưng tôi đã tỉnh táo lại sau khi bị cậu ấy trừng mắt một cái!"
"Chờ đã, cậu ấy đang làm gì thế nhỉ? Khóa cửa?" Một thanh niên trẻ đeo huy hiệu cấp C chỉ vào camera giám sát. Bạch Chỉ đột nhiên từ trong đống phế tích hiện ra, mang theo một hộp thuốc, sau đó xoay người làm động tác đóng cửa, từ trong túi lấy ra một chùm chìa khóa.
Mọi người nhìn cậu đi ra ngoài như một người bình thường, xoay chìa khóa hai lần trong hư không, nhất thời tất cả không nói nên lời.
Một người siêu phàm khoá cánh cửa trong tinh thần thể của mình?
Xe buýt đi từ trấn nhỏ đến huyện thành cách ngã tư năm mươi mét, nửa giờ một chuyến, không có nhiều người lắm, Bạch Chỉ ngồi ở cửa, giống như vô tình nhìn ra ngoài xe.
Cậu có cảm giác như bị ai theo dõi từ lúc bước ra khỏi cửa.
Với ngoại hình của cậu, việc người ta nhìn chằm chằm vào cậu là chuyện hết sức bình thường, Bạch Chỉ đã quen rồi, nhưng ánh mắt đó lại khác với ánh mắt của người bình thường.
Xuống xe, Bạch Chỉ đi theo lộ trình đã tra, thẳng đến chỗ đông người. Ánh mắt đó vẫn không nhanh không chậm theo sát cậu, Bạch Chỉ trốn vào một con hẻm nhỏ, người nọ nhanh chóng đuổi theo, Bạch Chỉ chắc chắn người này đang theo dõi cậu.
Hẻm nhỏ chỉ rộng hai mét, được gọi là hẻm Không Độ, hai bên là những ngôi nhà gỗ cũ kỹ, tường gần như đã bị bong tróc, trên đó có viết hai chữ "Phá Hủy" to đùng, không có người ở trong một thời gian rất dài.
Đầu ngõ có rất nhiều rác thải, thậm chí có cả mấy bãi phóng uế, nhiều đến mức trên tường dán biển cảnh báo: Nghiêm cấm đại tiện, tiểu tiện, nếu không chấp hành sẽ tịch thu công cụ gây án!
Bạch Chỉ âm thầm gật đầu, lời cảnh báo này đủ độc cũng đủ bạo!
Thế là cậu rắc một nắm thuốc lên tấm biển cảnh báo này.
Sở Tuần mừng rỡ vì đang là tháng ba, nhiệt độ còn thấp, nếu là tháng sáu, nhất định khắp nơi sẽ có ruồi bọ bay đầy.
Anh không hiểu Bạch Chỉ tới nơi này làm gì. Hoàn cảnh xung quanh đây hoàn toàn không phù hợp với khí chất của vυ" em hệ trị liệu như cậu ấy!
Càng kỳ lạ hơn nữa là hiện giờ anh không cảm nhận được hơi thở của Bạch Chỉ, như thể người đột nhiên bốc hơi khỏi thế gian vậy. Anh chính là người siêu phàm cấp C, giá trị linh lực 2400, thế mà thành công làm mất dấu một hệ trị liệu không có lực công kích?
Cmn, cái này nói ra có quỷ nó tin!