Chương 29: Bác sĩ Bạch tôi rất bình thường

Sở Tuần than thở một câu: "Anh cậu cũng khá là đáng tin cậy đấy chứ."

Bạch Chỉ xua tay: "Cũng không đáng tin cậy lắm đâu. Anh ấy cố ý làm tôi đi lạc, chỉ muốn xem tôi không tìm thấy anh có sợ khóc không. Sau đó phát hiện, tôi hoàn toàn không sợ hãi, cũng không khóc, thế là thất vọng suốt ba ngày liền."

Sở Tuần: "…"

Bạch Chỉ tiếp tục nói: "Và còn một chuyện không đáng tin hơn: có một ngày anh tôi mua về một con thỏ. Vì mải tìm thức ăn cho nó, nên đã nấu trễ bữa cơm cho tôi, còn lén lút quan sát biểu cảm của tôi. Hừm, tôi liền nhân lúc anh ra ngoài, hầm thịt con thỏ đó, rồi cười tươi bưng cho anh ấy ăn. Từ đó anh tôi không bao giờ dám vì thứ khác mà quên bẵng tôi, còn thường dạy tôi làm người lương thiện."

Sở Tuần tách đũa, lại nghe Bạch Chỉ lầm bầm: "Anh ấy lừa tôi, có phải anh ấy lại nuôi thỏ bên ngoài, không muốn về nhà không?"

Nói xong Bạch Chỉ tự lắc đầu: "Anh ấy không dám, anh biết nếu dám nuôi là tôi dám làm thịt. Tôi sẽ tìm thấy anh, bất kể anh chạy đến đâu, tôi đều có thể tìm thấy anh."

Sở Tuần rùng mình, thầm đổ mồ hôi lạnh thay cho người anh chưa từng gặp mặt này. Tự mình nuôi thì tự mình chịu thôi.

Nhìn lại món thịt thỏ xào cay được gói về, Sở Tuần bỗng thấy hết thơm. Lúc trưa, Bạch Chỉ gọi thịt thỏ xào cay, quán không có nên cậu tỏ vẻ rất thất vọng. Sở Tuần tưởng Bạch Chỉ thích ăn, hóa ra còn có chuyện đó.

Sở Tuần cười khổ: "Hay là để tôi dẫn cậu đi làm xét nghiệm ngay bây giờ đi." Phải xét nghiệm lại mức độ nguy hiểm.

Bạch Chỉ ghét bỏ nói: "Anh mau ăn đi, tôi rất bình thường."

Sở Tuần thấp thỏm hỏi: "Cậu không đói sao?"

Bạch Chỉ mỉm cười nhìn Sở Tuần, vẻ mặt ngây thơ vô hại, ngoan ngoãn như em trai nhà bên: "Tôi không đói, anh mau ăn đi. Tôi có kinh nghiệm, món này nguội rồi sẽ không ngon nữa."

Bạch Chỉ đứng bên cửa sổ, nhìn tòa nhà cao nhất thị trấn. Ở đó có một màn hình điện tử lớn đang phát quảng cáo sữa dành cho trẻ em. Màn hình này quấn quanh tòa nhà, nên thứ được phát, mọi người từ bốn phía đều có thể nhìn thấy.

Bạch Chỉ chỉ vào đó: "Sở Tuần, đăng quảng cáo trên đó tốn bao nhiêu tiền?"

"Nếu tính theo tháng, chắc phải hàng triệu."

"Vậy còn thành phố lớn thì sao? Bảng quảng cáo lớn nhất cả nước, nơi có lượt xem đông nhất, cần bao nhiêu tiền?"

Sở Tuần nhận ra ý đồ của cậu, nói cho cậu biết một sự thật: "Một phút đã tốn hàng triệu. Cậu phải kiếm đến bao giờ mới đủ tiền?"

Bạch Chỉ biểu cảm thản nhiên: "Người sống phải luôn có mục tiêu."

Cậu không biết mình đến từ đâu, cũng không có lý tưởng. Bất kỳ điều gì đối với cậu cũng không có độ khó, cậu nhìn qua là biết, làm gì cũng có thể đạt đến hoàn hảo. Cậu sống vô vị, lại không biết mình muốn làm gì. Chính anh cậu đã nói với cậu rằng, sống cần phải tìm một mục tiêu để hoàn thành, hoàn thành xong một cái, lại đặt một cái khác, để bản thân luôn có việc làm, vậy thì cuộc sống mới có ý nghĩa.

Ừm, trước hết đặt một mục tiêu nhỏ: đăng thông báo tìm kiếm anh cậu lên bảng quảng cáo lớn nhất thế giới, bao trọn gói, tính theo năm.

Cậu đang miên man suy nghĩ thì bị chuông điện thoại của Sở Tuần cắt ngang. Chỉ thấy anh đang ăn dở bữa tối vội vã đứng dậy: "Cái gì? Lục Trừ mất khống chế rồi! Cấp A mất khống chế, cả phân bộ chúng ta sẽ chết hết. Bác sĩ Bạch… à…" Sở Tuần nhìn Bạch Chỉ: "Có, tôi đang ở phòng khám của cậu ấy."

Bạch Chỉ thở dài, nhanh chóng lấy vài loại thuốc trên kệ bỏ vào hộp y tế.

Cái nghề này kiếm được nhiều tiền, nhưng quả thực không phải việc dành cho người thường. Tám giờ tối rồi mà còn không cho nghỉ. Tuy nhiên, nếu trả tiền làm thêm giờ, cũng không phải là không thể.