Chương 28: Bác sĩ Bạch tôi rất bình thường

Sở Tuần đột nhiên khó chịu như thể nuốt phải ruồi: "Tôi đang vui mà, cậu đừng có dội nước lạnh vào tôi chứ?"

Bạch Chỉ nghiêm túc nói với anh: "Tôi nói sự thật."

Sở Tuần: "…"

Đúng là sự thật nhưng mà mất hứng quá!

Bạch Chỉ không hứng thú với những chuyện sau này: "Nói cách khác, phòng khám của tôi sau này có thể sẽ tiến hóa thành bệnh viện?"

Sở Tuần lắc đầu: "Không thể nói trước được, tất cả mọi thứ trong tương lai đều không thể xác định chắc chắn."

Bạch Chỉ với vẻ mặt "tôi đã hiểu" nói: "Phòng khám của tôi cũng có thể tiến hóa thành siêu quái vật, thấy ai có bệnh thì xông lên đánh cho người ta một trận, thế là người ta khỏi bệnh. Có câu nói rất hay: Bị dồn vào chỗ chết mới tìm thấy đường sống."

Ánh mắt Sở Tuần nhìn cậu như thể muốn nói "cậu bị hâm à".

"Câu đó không phải được hiểu như vậy đâu! Hay cậu tìm một bệnh viện lớn khám thử đi. À, ngày mai tôi dẫn cậu đi làm một bài kiểm tra mới, cái nhẫn của cậu có lẽ không chuẩn đâu?"

Bạch Chỉ lắc đầu từ chối. Đây là thứ anh trai để lại cho cậu, nếu dữ liệu không chuẩn thì tự nhiên có lý do không chuẩn, anh cậu sẽ không làm chuyện vô cớ.

Sở Tuần thấy thái độ kiên quyết của Bạch Chỉ bèn không khuyên thêm. Chợt nghĩ tới chuyện gì anh cười khổ nói: "Thật ra, lúc mới biết cậu có thể thăng cấp được tôi thật sự rất mừng. Phân bộ chúng ta cấp bậc khá thấp, cấp C gần như là tầng chót, nhưng khoảng cách lại gần với khe nứt. Bên trên đã điều một người siêu phàm cấp A đến phân bộ chúng ta. Đáng tiếc, trên người anh ta còn vết thương cũ, mà cấp bậc hiện tại của cậu quá thấp, có lẽ chờ cậu lên đến cấp A mới có thể chữa được anh ta."

Bạch Chỉ lại cảm thấy không thành vấn đề: "Tôi có thể khám cho anh ta, chữa được thì chữa, không chữa được thì đợi thêm. À, người siêu phàm cấp S trên nhẫn có số không?"

Theo hiểu biết của Bạch Chỉ, anh cậu luôn rất lợi hại. Nếu anh ấy cũng là người siêu phàm, cũng làm việc trong này, thì anh ấy chỉ có thể là cấp S trở lên, tuyệt đối sẽ không thấp hơn.

Sở Tuần hâm mộ nói: "Tôi không biết, thứ này vừa mới phát minh ra, còn chưa được phổ biến. Nếu có số, có thể là thứ tự chế tạo, cũng có thể là thứ hạng năng lực, cũng có thể là họ thích con số đó. Không thể nói chắc được. Nhưng có thể xác định là thân phận của người mang nhẫn đều không thấp. Cậu cần phải đến phân bộ ở thành phố lớn, hoặc tổng bộ để điều tra."

"Điều kiện đến đó là gì?"

"Năng lực ít nhất phải đến cấp B. Cậu là hệ trị liệu có lẽ yêu cầu sẽ nới lỏng một chút. À, anh cậu có năng lực đặc biệt gì không?"

Bạch Chỉ ngẩng đầu suy nghĩ: "Không có, ngoài việc đẹp trai, nấu ăn ngon, lòng dạ đen tối, tâm địa xấu ra thì anh ấy không có ưu điểm gì."

Sở Tuần ngây người: "Hai cái cuối cùng là ưu điểm sao?"

"Nói thế này cho anh dễ hiểu nhé, tôi chọc anh thế này, có thể chọc ra mỡ đấy." Bạch Chỉ chọc chọc vào cánh tay Sở Tuần, chọc xong thì nhìn ngón tay mình, rút khăn giấy ra lau: "Anh tôi chọc ra là dầu mỏ, màu đen. Nhưng anh ấy không trị được tôi."

Sở Tuần cảm thấy cạn lời, mọi khía cạnh.

Nhắc đến người nhà, biểu cảm trên mặt Bạch Chỉ sinh động hơn nhiều, khóe miệng khẽ cong lên, ngay cả trong mắt cũng ánh lên nụ cười: "Tôi là do anh ấy nhặt về. Anh nói là nhặt được ở bờ biển, trong khe đá. Lúc đó, trông tôi giống như một nàng tiên cá nhỏ mắc cạn, thấy anh thì khóc òa lên. Anh động lòng trắc ẩn, thế là nhặt tôi về nuôi. Anh lớn hơn tôi năm tuổi. Ba mẹ nuôi rất bận, ít khi về nhà. Anh luôn là người chăm sóc tôi, đưa đón tôi đi học, đi họp phụ huynh cho tôi. Anh cũng từng muốn kèm tôi làm bài tập, nhưng sau đó phát hiện hoàn toàn không thể, vì bất kể đề gì, tôi đều biết làm hết."