Bạch Chỉ khẽ ừm một tiếng, cúp điện thoại, quyết định sau này bán thuốc cho Sở Tuần sẽ chỉ bán nửa giá.
Một lúc sau, Sở Tuần gọi đến: "Cậu chờ ở đó. Tôi đến tìm cậu ngay, tiện thể phụ đạo thêm cho cậu."
Khi Sở Tuần đến nơi, trời đã tối. Anh không nhìn thấy phòng khám, chỉ có thể đứng ở vị trí ước chừng mà gọi: "Bạch Chỉ! Mau mở cửa! Tôi mang cơm tối đến cho cậu này!"
Vị trí Bạch Chỉ mở cửa vừa vặn ngay trước mắt Sở Tuần. Nhìn thấy cánh cửa suýt nữa đập vào mặt Sở Tuần, xuyên qua người anh, Bạch Chỉ lần đầu tiên cảm nhận được sự bất thường của phòng khám của mình.
Sở Tuần bị sự thay đổi trước mắt dọa nhảy dựng: "Ối trời ơi! Thật sự to ra rồi, lại còn như mới vậy! Không ngờ tinh thần thể còn có thể biến đổi như thế này, đỉnh của chóp!"
Anh vừa nhìn thấy lối đi đen kịt đó liền đặt đồ ăn lên bàn rồi chạy thẳng tới.
Bạch Chỉ cạn lời. Người này thật sự quá vô tư, dám chạy vào khi chưa xác nhận có nguy hiểm hay không. Cậu không thích kiểu người này, không biết đề phòng, dễ cúng mạng.
Nhưng, cảm giác cũng không phải là quá đáng ghét.
Tương tự, Sở Tuần cũng bị bức tường đó chặn lại. Anh vỗ vỗ vào nó: "Đỉnh thật!"
Bạch Chỉ kéo ghế mời anh ngồi: "Hỏi ra chưa?"
Sở Tuần đi quanh phòng khám một vòng mới quay lại, vừa mở túi đựng cơm vừa nói: "Các đồng nghiệp bên bộ phận phân tích nói, có thể cậu là loại người siêu phàm thứ hai."
Bạch Chỉ bây giờ đang khó chịu vì quá no, nhìn thấy cơm lại muốn nôn, bèn dán mắt vào Sở Tuần, khó hiểu hỏi: "Giải thích thế nào?"
"Nếu nó to ra, chỉ có thể nói là cậu đã tiến hóa. Người siêu phàm chia làm hai loại. Một loại là lúc ban đầu thức tỉnh cấp bậc bao nhiêu thì sau này vẫn là cấp bậc đó, cả đời không thay đổi. Loại kia chính là như cậu. Ừm, có thể đánh quái lên cấp. Cụ thể thăng cấp như thế nào thì chúng tôi cũng không biết, vì mỗi người đều khác nhau. Nhưng có một điểm có thể xác định là: Tương lai cậu có tiềm năng thăng lên cấp S."
Sở Tuần càng nói càng kích động: "Người siêu phàm hệ trị liệu cấp S đấy, nghe thôi đã thấy đỉnh rồi đúng không? Cho đến nay, trên toàn thế giới chỉ có ba người siêu phàm hệ trị liệu cấp S, riêng nước ta đã có một vị. Mặc dù năng lực chiến đấu cá nhân không mạnh, nhưng những người siêu phàm cấp S khác sẽ liều mạng bảo vệ họ. Lúc then chốt, họ có thể cứu mạng đấy."
"Cậu còn chưa biết cách phân chia cấp bậc người siêu phàm đúng không? Tôi nói rồi, chúng ta sớm đã không còn sạch sẽ. Sau khi bị ô nhiễm, người nào có thể kiểm soát được năng lực thì trở thành người siêu phàm, người không kiểm soát được sẽ bị dị biến."
Sở Tuần đưa cho cậu một tờ giấy, trên đó có phân chia cấp bậc.
Chỉ số linh lực 0 đến 500, cấp E. Tác dụng không lớn, chủ yếu làm các công việc điều tra, phân tích, tính nguy hiểm không cao.
Từ 500 đến 1000, cấp D. Làm công việc điều tra có cấp độ cao hơn, sẽ đến hiện trường ô nhiễm.
Từ 1000 đến 3000, cấp C. Số lượng nhiều nhất, có thể làm điều tra hiện trường, cũng có thể vào tổ chiến đấu, là thành phần chủ yếu của Bộ Đặc Nhiệm An Ninh.
Từ 3000 đến 5000, cấp B. Thành phần của Bộ Chiến Đấu. Đây là một ngưỡng khó vượt qua, số lượng người trên cấp B giảm mạnh.
Từ 5000 đến 10.000, cấp A. Cả nước không quá năm trăm người.
Trên 10.000, cấp S. Toàn bộ Hoa Hạ, người siêu phàm cấp S không quá sáu mươi người.
Sở Tuần trông còn kích động hơn cả Bạch Chỉ: "Chỉ số linh lực và chỉ số ô nhiễm của người siêu phàm là như nhau. Điều đáng nói là, những người siêu phàm cấp S đều là tiến hóa mà lên. Cậu có thấy mình đỉnh không?"
Bạch Chỉ mặt không cảm xúc nói: "Nếu giữa chừng bị cho lên bảng điểm số thì sẽ chẳng là gì cả."