Chương 26: Bác sĩ Bạch tôi rất bình thường

Hay thật! Đi ra ngoài một chuyến nhà lại bị người ta sửa sang lại, mà ai sửa thì còn không biết. Bạch Chỉ đẩy cửa bước vào, khóa lại cẩn thận, rồi đi vào kiểm tra ngôi nhà mới được tân trang lại.

Phòng khám tầng một ban đầu chỉ khoảng bảy, tám mươi mét vuông, vừa đủ để chẩn bệnh và lấy thuốc, giờ đã hơn một trăm mét vuông, rộng rãi và sáng sủa, đến cả tường cũng được sơn mới.

Bàn ghế đã được thay mới một lần. Trước đây là những chiếc ghế nhựa vừa lạnh vừa cứng, giờ đã trở thành một hàng ghế kim loại có đệm mềm, kiểu dáng giống hệt trong bệnh viện. Bạch Chỉ đếm thử, đại khái là tăng thêm tám chiếc. Đặc biệt, chiếc ghế cậu ngồi đã biến thành ghế giám đốc có thể xoay 360 độ, sờ vào mềm mại, cực kỳ đàn hồi, hoàn toàn được thay theo sở thích của cậu.

Ở góc tường có thêm vài chậu cây xanh. Trong đó, cây thiên điểu cao qua đầu người đang xòe những chiếc lá rộng, màu xanh đậm. Chồi non khẽ rung rinh, trông đầy sức sống. Bạch Chỉ vươn tay chạm vào mặt lá, vẫn còn ướt, như thể mới vừa được tưới xong.

Cạnh quầy thuốc có thêm một căn phòng nhỏ không cửa. Bên trong có thêm một chiếc ghế dài, một chiếc giường nhỏ rộng một mét, phía trên còn có nhiều giá đỡ để truyền dịch, trông giống như một phòng theo dõi bệnh nhân.

Sau khi kiểm tra xong, ánh mắt Bạch Chỉ hướng về lối đi màu đen tối tăm, không biết kéo dài đến đâu.

Đứng bên cạnh cảm nhận rất lâu, xác định không có cảm giác nguy hiểm, Bạch Chỉ mới dò dẫm bước qua. Trên đường đi, cậu nhớ ra khẩu súng Hứa Phong đưa cho còn mang theo người. Để đề phòng, cậu rút súng giấu sau lưng.

Khoảnh khắc hòa vào bóng tối, Bạch Chỉ không cảm thấy nguy hiểm. Đi được hai bước thì cậu không thể đi tiếp được nữa. Hình như phía trước có một bức tường, vừa lạnh vừa cứng chặn lại.

Bạch Chỉ đứng tại chỗ, nhíu mày suy nghĩ vài giây, không hiểu tại sao "nhà" của mình lại biến thành thế này? Nếu nói có gì khác biệt, thì chính là hôm nay cậu đã hấp thụ rất nhiều chất ô nhiễm, nhất là quả bom đó.

Chẳng lẽ hấp thụ ô nhiễm thì nhà của cậu sẽ to ra?

Sở Tuần từng nói, phòng khám là tinh thần thể của cậu. Vậy nơi cậu ở có to ra không nhỉ?

Bạch Chỉ không yên tâm chạy lên lầu, thấy mọi thứ vẫn y hệt như cũ, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

May mắn khu vực sinh hoạt không thay đổi, phòng của ba mẹ vẫn còn, phòng của anh trai cũng còn, giống hệt như lúc anh ấy rời đi.

Bạch Chỉ ghét nhất là người khác động vào đồ của mình, đặc biệt là khu vực sinh hoạt. Ngay cả một tờ giấy vụn cậu vứt ở đó, cậu cũng không muốn người khác chuyển đi chỗ khác.

Ngồi trên ghế sô pha suy nghĩ một lúc, Bạch Chỉ vẫn không nghĩ được chuyện gì đang xảy ra, bèn gọi điện hỏi Sở Tuần.

"Có khả năng nào là tôi về nhà, phát hiện nhà tôi bị người ta sửa sang lại, to hơn, còn có thêm một lối đi tối đen như mực không?"

Sở Tuần bị chọc cười: "Còn có chuyện tốt như vậy sao? Cậu nói cho tôi biết làm thế nào, tôi cũng muốn được như vậy."

Bạch Chỉ nghiêm túc nói: "Tôi không đùa với anh đâu, tôi về nhà thấy phòng khám to ra, còn thêm một lối đi tối đen. Tôi thử rồi, không đi qua được."

Sở Tuần kinh ngạc: "Đậu má! Thật sự có chuyện tốt như thế sao?"

Anh lấy làm lạ, không thể nào. Phòng khám chính là tinh thần thể của Bạch Chỉ, Bạch Chỉ chắc chắn rất quan tâm đến ngôi nhà của mình nên mới huyễn hóa ra hình dáng giống y hệt nhà cậu. To ra cũng được sao?

Nghe ra sự băn khoăn của Bạch Chỉ, Sở Tuần bèn trấn an: "Đừng quá lo lắng. Tôi sẽ giúp cậu hỏi bộ phận phân tích, họ là chuyên gia. Không được nữa thì chúng ta có thể cầu cứu các chuyên gia nghiên cứu tinh thần thể trên mạng. Tôi nói cho cậu biết, tuy phân bộ của chúng ta cấp bậc thấp, nhưng chúng ta ở gần khe nứt nhất nên có đặc quyền, có thể trực tiếp cầu cứu cấp trên."