Chương 2: Chàng bác sĩ không bình thường

Khóe miệng Bạch Chỉ cong lên, chất giọng thanh thoát mang theo ý cười, khiến người khó biết cậu đang oán giận hay đang nói đùa: "Số phận mất tích đó, dù có chết cũng không tìm thấy thi thể. Nhiều lúc cháu tự hỏi, bọn họ có phải đang ở cùng nhau, bỏ cháu ở lại một mình hay không, tựa như lúc bọn họ nhặt được cháu, giống như cháu từng bị bỏ rơi vậy."

"Sao có thể? Họ yêu cháu đến nhường nào, cháu không phải không biết, nhất là anh cháu, ai dám đυ.ng một ngón tay vào cháu, anh cháu liền có thể liều mạng với người đó."

"Haiz, cháu cũng cảm thấy không có khả năng, cho nên cháu muốn tìm anh ấy, muốn nghe chính miệng anh ấy nói."

Ngoài ra, cậu có cảm giác ba mẹ cậu vẫn chưa chết, bọn họ còn sống, vẫn ở đâu đó trên thế giới này, chỉ là không thể về nhà thôi.

Vu Hưng Chí không yên tâm nói: "Muốn tìm người giữa đất trời bao la này, cháu nhất định phải có tiền, phòng khám của cháu mới mở được một tháng, chẳng có người nào vô khám, cháu dựa vào cái gì để kiếm tiền?"

Bạch Chỉ đưa đơn thuốc cho ông, không nhanh không chậm nói: "Cháu đang khám online, chỉ cần có tiền cháu liền đi, còn có thể đăng thông báo mất tích của anh trai cháu khắp mọi nơi trên thế giới."

Bây giờ xuất hiện một nghề mới, bởi vì một số người không muốn nói về căn bệnh của mình, hoặc là người bệnh không muốn đi bệnh viện, có thể tìm bác sĩ trên app, tới nhà điều trị.

Kiểu bác sĩ này không bị ràng buộc bởi quy định nghề nghiệp, kiếm được rất nhiều tiền, có khi còn được khen thưởng. Chỉ là cứ chạy đôn chạy đáo khắp nơi sẽ hơi vất vả chút ít, miễn là có thể kiếm tiền, Bạch Chỉ sẽ không để bụng.

Khóe môi Bạch Chỉ hơi cong lên, đôi đồng tử xinh đẹp trở nên sâu thẳm. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, cho dù thi thể của anh cậu được chôn ở nơi đất khách quê người, cậu cũng muốn đào ra từng mảnh xương còn sót lại của anh cậu, mang theo bên người.

Không phải từ đầu đã nói rồi sao? Gia đình thì phải là một thể hoàn chỉnh.

Vu Hưng Chí còn muốn nói với cậu về vấn đề an toàn cá nhân, thời này gái đẹp ra đường không an toàn, trai đẹp lại càng không an toàn, cháu xem bệnh cho người ta, lỡ gặp phải người xấu…

Bạch Chỉ lập tức lấy ra danh thϊếp, nhiệt tình nói với ông: "Chú ơi, nếu chuyên gia trong bệnh viện chú không thể chữa khỏi cho chú thì hãy tới làm bệnh nhân của cháu, đảm bảo lấy rẻ, có tiền liền trị, bảo đảm chữa khỏi tận gốc."

Vu Hưng Chí nhìn nhìn, mặt sau hóa ra in thông báo tìm người mất tích Bạch Cảnh Thần, bất lực lắc đầu.

Bạch Chỉ có gương mặt cực kỳ xinh đẹp, đường nét ôn hòa, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng sứ, dưới hàng lông mi là một đôi mắt lam khói, dịu dàng như nước. Mỗi khi cười lên là có thể khiến người khác dỡ xuống phòng bị trong lòng.

Ông chợt nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy cậu bé này. Lúc đó, cậu mới được nhặt về, chừng bốn năm tuổi, toàn thân không có chỗ nào lành lặn. Kẻ hành hung cậu không biết mang tâm lý gì, toàn bộ xương cốt trên người cậu đều bị đánh gãy, da bị lột tới 80%. Trong quá trình điều trị, cậu không khóc, không nháo, đôi mắt vô hồn như quả cầu thủy tinh không có cảm xúc, trông chẳng khác gì một con búp bê không có hơi thở của sự sống.

Vậy mà cậu vẫn sống và tạo nên kỳ tích của giới y học, càng thần kỳ hơn nữa là trên người cậu không còn một vết sẹo nào cả.

Không biết nhà họ Bạch đã làm như thế nào mà bồi dưỡng tính cách của cậu tốt như vậy? Có lẽ với cậu mà nói, sự ấm áp của gia đình là tất cả chăng?

Nghĩ đến đây, Vu Hưng Chí không còn khuyên nhủ nữa, từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho Bạch Chỉ.

"Anh cháu trước đây đã đến tìm chú, nói rằng nếu sau khi tốt nghiệp, cháu đến bệnh viện chú làm thì không cần phải đưa thứ này cho cháu. Nếu cháu đã không làm, vậy chú liền đưa nó cho cháu."

Bạch Chỉ mở hộp, chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra bên trong là chiếc nhẫn cùng loại với chiếc anh cậu đã đeo từ khi còn nhỏ. Chiếc nhẫn màu đen bóng, biết phát sáng, biết nói chuyện, cạnh bên khắc con số 5.