Bạch Chỉ cầm chiếc áo blouse trắng vắt trên ghế lên, vừa mặc vừa hỏi bệnh nhân: "Chào anh, anh thấy khó chịu ở đâu?"
Trịnh Tiêu với đôi mắt đỏ ngầu, dùng chút lý trí cuối cùng để kiềm chế ý nghĩ xé xác Bạch Chỉ, nhếch đôi môi đỏ tươi hỏi: "Cậu không sợ tôi à?"
Bạch Chỉ khó hiểu nhướng mày: "Tại sao tôi phải sợ anh?"
Trong mắt Bạch Chỉ, người đàn ông này khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, vẻ ngoài bình thường, cao khoảng một mét bảy lăm, mắt đỏ quạch. Áo đã được xắn lên đến khuỷu tay, trên cánh tay có vài nốt đỏ nhỏ, bị cào gãi thành mấy vệt đỏ.
Chẩn đoán sơ bộ: Dị ứng.
Dị ứng thì có gì đáng sợ, cũng đâu có cắn người.
Cậu lấy sổ bệnh án ra, chuẩn bị hỏi thăm chi tiết.
Trịnh Tiêu nhìn Bạch Chỉ không hề coi mình ra gì, bản năng phòng bị, thế nhưng, mùi hương tỏa ra từ người Bạch Chỉ lại mê hoặc thần kinh yếu ớt của hắn. Trịnh Tiêu không kiềm được, từ từ duỗi xúc tu về phía trước.
Người này giống như một chiếc bánh gato ngon tuyệt, hắn đã đói suốt mấy ngày, cuối cùng cũng thấy thức ăn.
Trong đầu hắn tưởng tượng, xúc tu sẽ đâm xuyên cơ thể người này, máu tươi sẽ phun ra từ ngực cậu, bắn tung tóe khắp người hắn. Sau đó hắn sẽ xé xác cậu, từng miếng từng miếng nuốt vào bụng. Tưởng tượng tiếng kêu thảm thiết đau đớn của cậu vang vọng bên tai, hắn kích động đến mức toàn thân run rẩy.
Lý trí đang sụp đổ từng chút một, đôi mắt đỏ ngầu càng thêm điên dại. Cho đến khi hắn sắp chạm vào Bạch Chỉ, cậu liền ngẩng đầu lên, không hài lòng hỏi: "Cái móng vuốt của anh, còn muốn giữ lại không?"
Từ nhỏ đến lớn, Bạch Chỉ không ít lần bị người khác nhìn bằng ánh mắt này, càng không ít lần gặp phải những kẻ biếи ŧɦái muốn ve vãn cậu.
Là một người lương thiện, cách giải quyết thông thường của cậu là: đối phương dùng tay nào chạm vào cậu, thì cậu liền phế luôn cánh tay đó của hắn, tuyệt đối không dư thừa. Anh trai cậu từ nhỏ đã dạy cậu như thế.
Trịnh Tiêu bị đôi đồng tử hiếm thấy kia trừng một cái, lập tức toàn thân lạnh toát. Một sự run rẩy từ tận linh hồn khiến chân hắn mềm nhũn, ngã bệt xuống đất.
Khí đen trên người hắn hóa thành sợi, từng đợt từng đợt, dần dần tan biến trong căn phòng khám nhỏ bé. Ngọn đèn dường như trở nên sáng hơn, chiếu rọi những góc tối, và làm hiện rõ đôi mắt lạnh lùng của Bạch Chỉ.
Trịnh Tiêu đột nhiên rùng mình một cái, xung động muốn gϊếŧ người ngay lập tức bị nghiền nát, lý trí quay trở lại. Hắn nghĩ đến ý định vừa rồi của mình mà mặt tái mét.
Chàng bác sĩ trước mặt nhìn thấy dáng vẻ này của hắn không những không sợ hãi mà còn muốn đánh hắn, thậm chí chỉ một ánh mắt thôi đã có thể khiến hắn bình tĩnh lại. Có lẽ người này thực sự có thể cứu được hắn!
Trịnh Tiêu cuối cùng cũng túm được cọng rơm cứu mạng. Hắn kích động bò tới: "Bác sĩ, tay tôi đau, mắt tôi đau, cậu cứu tôi với, tôi sẽ trả tiền, tôi sẽ trả rất nhiều tiền! Xin cậu cứu tôi!"
Bạch Chỉ duỗi chiếc chân dài của mình móc lấy cái ghế bên cạnh đá qua chặn đường Trịnh Tiêu: "Tấn công bác sĩ là sẽ bị phạt tiền đó."
"Không không không, tôi nào dám tấn công bác sĩ! Tôi sẽ không động đậy!" Trịnh Tiêu vội vàng ngồi xuống, căng thẳng nhìn mặt Bạch Chỉ, chỉ sợ cậu nói "không chữa".
Bạch Chỉ nhìn cánh tay hắn, rồi vạch mắt hắn ra kiểm tra. Không có vấn đề gì lớn cả, sao lại sợ hãi đến mức này? Cái gan dám vươn móng vuốt ra ban nãy đâu rồi?
Bạch Chỉ từ tốn hỏi: "Gần đây anh đã ăn gì?"
Cậu càng điềm tĩnh, Trịnh Tiêu càng sợ hãi. Hắn không dám cử động lung tung nữa, thành thật trả lời: "Cá. Tôi đã ăn cá. Tất cả những người trên thuyền của chúng tôi đều đã ăn, và đều bị biến thành như thế này."
Hôm đó, ông chủ vốn nổi tiếng keo kiệt đã mời họ ăn sashimi bạch tuộc. Trịnh Tiêu vốn không thích ăn cá, càng không thích ăn đồ sống. Thấy những người cùng thuyền đều ăn uống kích động như vậy, dưới sự giám sát của ông chủ, hắn đành nếm thử một miếng. Lợi dụng lúc ông chủ không chú ý, hắn lại lén nhổ ra.
Những người khác đều đã ăn rất nhiều, vì vậy họ bị dị biến sớm hơn và cũng nghiêm trọng hơn hắn.