Bạch Chỉ xử lý tương tự ca bệnh bình thường. Đầu tiên thoa thuốc tê, ép hết mủ độc ra ngoài, sau đó lấy lọ bột màu xanh trên kệ ra bôi lên cho Lưu Minh.
Sở Tuần càng nhìn càng kinh hãi, tinh thần thể của Bạch Chỉ có phải là quá lớn rồi không?
Cậu ấy có bao nhiêu tinh thần lực để chống đỡ một tinh thần thể lớn đến như vậy?
Căn nhà này gồm hai tầng, cộng lại ít nhất một trăm bốn mươi mét vuông, có phòng dành cho chẩn bệnh, có quầy thuốc nhỏ, thậm chí còn có cả đồ dùng sinh hoạt. Đây là cậu ấy mua, hay do tinh thần lực huyễn hóa ra? Bản thân cậu ấy có phân biệt được không?
Bạch Chỉ tự mình xử lý xong, đưa cả hai người ra ngoài. Lưu Minh ôm tâm trạng căng thẳng trở về nhà mình, phản ứng đầu tiên là soi gương. Thấy bộ dáng đã hồi phục bình thường, cậu nhóc mừng như điên sờ lên cái đầu hói mất một nửa của mình: "Bác sĩ Bạch! Em khỏi rồi! Đầu em không còn mấy cục u nữa!"
Bạch Chỉ cởϊ áσ blouse trắng, gấp lại gọn gàng, đặt vào hộp y tế: "Tóc rồi sẽ mọc lại thôi, thanh toán tiền khám đi."
Trong lúc nói chuyện, chỉ thấy Lưu Minh vui vẻ leo tường, vèo vèo vèo bò hai vòng, sau đó bám lên trần nhà. Từ bụng cậu phun ra một đoạn tơ trắng, thoắt cái thả người tòng ten trước mặt Bạch Chỉ. Lưu Minh còn chưa nhận ra điều bất thường, hớn hở hỏi: "Bác sĩ Bạch, hết bao nhiêu tiền vậy?"
Gương mặt trắng nõn của Bạch Chỉ lạnh dần. Vậy mà còn chưa trị khỏi?
Lưu Minh: Ét ô ét!
Sở Tuần cười nói: "Chuyện tốt mà! Có một số người siêu phàm sau khi bị cảm nhiễm sẽ không khống chế được năng lực của mình. Nếu không có ai can thiệp, tình trạng dị biến sẽ tiếp tục xấu đi, chỉ là chậm hơn so với người bị cảm nhiễm bình thường một chút thôi. Thằng nhóc này quá may mắn khi gặp được cậu, không chỉ không chết mà còn tiến hóa! Chúc mừng, về sau chúng ta có thể trở thành đồng nghiệp rồi!"
Lưu Minh bị dọa sợ chết khϊếp, căng thẳng tới mức tự rơi xuống đất, thử đi hai bước. Hành động không còn cứng đờ như trước, chỉ là không nhanh bằng bò, cậu nhóc theo bản năng lại muốn bò.
Lúc này Sở Tuần mới nghe điện thoại xong, thở phào nhẹ nhõm: "Chúng tôi đã tìm được gia đình Lưu Minh rồi, mẹ và dì cậu nhóc này đã từng tiếp xúc với ông cậu. Chẳng qua, thể chất của họ tốt hơn Lưu Minh nhiều, nên không bị ô nhiễm."
Boy lười biếng chỉ biết ru rú trong nhà gọi tên Lưu Minh: "…"
Bạch Chỉ cũng cảm thấy kinh ngạc, thanh niên ngày nay thể chất càng ngày càng kém, còn không bằng các cô, các dì.
Lưu Minh xấu hổ gãi đầu: "Vậy ông cậu của em…"
Sở Tuần tiếc nuối nói: "Người của chúng tôi đã tìm thấy ông ấy rồi, theo như phân tích trong camera, ông ấy sau khi chết mới biến dị, không cứu được."
"Sau khi chết á?" Lưu Minh trợn mắt không thể tin nổi: "Không thể nào, ông ấy đã cùng ăn và nói chuyện với em đó! Người chết sao có thể nói chuyện được?"
"Có lẽ lúc còn sống ông ấy rất mong được tự do hoạt động, trước khi chết lại tiếp xúc với vật ô nhiễm. Còn nguyên nhân cụ thể là gì đã có các đồng nghiệp bên Khoa kỹ thuật phân tích, chúng ta không cần bận tâm." Sở Tuần cũng vẻ mặt bất đắc dĩ. Kể từ khi cái khe nứt kia xuất hiện, bất cứ chuyện kinh khủng và quái lạ nào cũng có thể xảy ra. Đây vẫn là ô nhiễm cơ thể, còn có manh mối để theo dõi, nếu là ô nhiễm tinh thần, thì mới thật sự kinh hoàng.
Lưu Minh thở dài tiếc nuối, đang buồn bã thì chợt nhận ra rằng mình đã qua đêm một mình với ông cậu đã hẹo từ đời nào!
Cậu nhóc liền cảm thấy toàn thân không khỏe, sắp toi mạng rồi!
Bạch Chỉ từ đầu đến cuối không bình luận gì. Cậu mặt không biểu cảm thu dọn hòm thuốc, sau đó nhìn về phía Sở Tuần, khóe môi chậm rãi cong lên, nở một nụ cười hiền lành, nói chuyện càng lúc càng lễ phép: "Anh Sở Tuần này, nhiệm vụ thứ hai anh còn đi theo em không? Nếu không đi thì làm phiền anh thanh toán điểm tích lũy của nhiệm vụ trước cho em nhé!"
Sở Tuần kinh ngạc: "Một nhiệm vụ thanh toán một lần á?"